
Hải Lan Châu
Giới thiệu truyện
Nàng siết chặt tay ta, giữ lại một phần cuộc sống đầy điên cuồng; Chàng hôn lên đôi mắt ta, bảo vệ ta qua nửa kiếp dập dờn. Vào năm Thông Thiên thứ 8 (1634), khi Hải Lan Châu được phong làm Trắc phúc tấn, bà nhanh chóng chiếm được tình cảm sâu sắc từ Hoàng Thái Cực. Người ta đồn rằng, lần đầu tiên vào cung để thăm em gái Đạ Ngọc Nhi, Hải Lan Châu đã khiến Hoàng Thái Cực say đắm. Đối với Hải Lan Châu, Hoàng Thái Cực thực sự muốn cho thế gian biết mối tình sâu nặng của mình với bà.
Đến năm Sùng Đức thứ nhất (1936), khi Hoàng Thái Cực xưng đế, triều đại nhà Thanh ra đời, ông đã phong Đại phúc tấn Triết Triết làm hậu và thiết lập bốn vị phi: Thần phi, Quý phi, Thục phi và Trang phi. Mặc dù Đại Ngọc Nhi vào cung trước nhưng lại đảm nhận vị trí thấp nhất, chỉ là Trang phi. Trái lại, Hải Lan Châu, người từng được sủng ái, lại nắm giữ vị trí chủ cung Quan Thư cung Thần phi trong suốt chín năm. Tên gọi Quan Thư cung được lấy cảm hứng từ hai câu thơ trong Kinh Thi: "Quan quan thư cưu, tại hà chi châu. Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.” Điều này chứng tỏ sự sủng ái to lớn mà Hoàng Thái Cực dành cho Hải Lan Châu.
Năm Sùng Đức thứ 2 (1637), vào ngày 27 tháng 8, Thần phi sinh ra Hoàng bát tử. Thanh Thái Tông rất yêu thương đứa trẻ, tuy nhiên, năm sau (1638), Hoàng tử lại qua đời đột ngột. Sự ra đi này khiến bà rơi vào tâm bệnh suốt nhiều năm trời. Đến tháng 9 năm Sùng Đức thứ 6, Thần phi lâm vào tình trạng bệnh nặng. Hoàng Thái Cực, lúc đó đang ở chiến trường, khi nghe tin đã gác lại mọi việc, khẩn trương trở về Thịnh Kinh để thăm Hải Lan Châu. Những ghi chép từ Triều Tiên đã cho thấy, trong suốt hành trình giá lạnh về Thịnh Kinh, Hoàng Thái Cực không hề chần chừ, liên tục chạy đến mức mất đi năm con ngựa quý. Song, khi ông về đến nơi, vào ngày 8 tháng 10, Thần phi đã qua đời ở tuổi 32. Hoàng Thái Cực không thể kiềm chế nổi nỗi đau, khóc đến ngất xỉu. Suốt sáu ngày đêm, ông gần như không ăn không uống, cho đến sáng ngày thứ bảy thì rơi vào hôn mê cho đến giữa trưa.
Tang lễ của Thần phi Hải Lan Châu được tổ chức theo nghi thức Quốc tang, và bà được truy phong với danh hiệu Mẫn Huệ Cung Hoà Nguyên phi. Bà được an táng tại Chiêu lăng ở Thẩm Dương, là phi tần có thụy hiệu dài nhất trong lịch sử nhà Thanh. Có một truyền thuyết cho rằng, vì nhớ thương Hải Lan Châu, Thanh Thái Tông đã khóc than đến gãy lòng, chỉ không lâu sau mắc bệnh nặng và qua đời hai năm sau đó (1643).
Đôi lời tác giả: Truyện này được viết ra với mong muốn thể hiện một chút tâm tình fangirl về tình yêu giữa Hoàng Thái Cực và Hải Lan Châu. Mặc dù dựa trên những sự kiện lịch sử, nhưng các tình tiết và nhân vật đều được hư cấu, vì vậy truyện không có tính chất tham khảo lịch sử. P/S: Thật ra chỉ là một cô gái mộng mơ vừa xem xong bộ Đại Ngọc Nhi truyền kỳ và lần nữa bị cuốn vào mối tình giữa Hoàng Thái Cực và Hải Lan Châu, nên đây là lý do cho cái hố này được đào ra...