
Hạ Xưa
Giới thiệu truyện
Tên truyện: Hạ Xưa (旧夏)
Tác giả: Sở Lưu Ảnh (楚流景)
Nhân vật chính: Tô Châu (苏州 - Su Zhou), Đỗ Như Mộng (杜如梦 - Du Ru Meng)
Nhân vật phụ: Lương Tiểu Nguyệt, Đường Kiệt, Viên Viên, John, Đỗ tiên sinh, Hình sư muội
Tags: Nguyên sang, bách hợp, cận đại, chính kịch
Số chương: 50 chương
Tóm tắt: Cuộc chiến trí tuệ và sức mạnh của cô đại tiểu thư không hề biết xấu hổ.
-----------
Vào năm ấy, khi cô thể hiện vai diễn trong "Lương Chúc*", hình ảnh tiểu sinh* đã thu hút sự chú ý của toàn thành phố, khiến tên tuổi của cô lan tỏa khắp một góc Thượng Hải trong thời kỳ Trung Hoa Dân Quốc.
*Lương Chúc: Vở kinh kịch lấy cảm hứng từ câu chuyện truyền thuyết "Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài", kể về việc Chúc Anh Đài giả trai để theo học và đem lòng yêu Lương Sơn Bá. Cả hai phải đối mặt với nhiều cản trở do gia đình Chúc Anh Đài, sau đó cô bị ép gả cho Mã Văn Tài. Cuối cùng, khi Lương Sơn Bá qua đời vì bệnh tật, Chúc Anh Đài đã rời bỏ kiệu hoa trong ngày cưới để đến bên mộ của người yêu, khóc lóc thảm thiết và thề nguyện ở bên người hết đời. Trong lúc đó, phần mộ của Lương Sơn Bá nứt ra, Chúc Anh Đài đã bước vào và từ trong đó, một cặp hồ điệp xuất hiện, quấn quýt bên nhau rồi bay đi.
*Tiểu sinh: vai nam chính trong hí khúc.
Cô đã từng nghĩ rằng tình cảm giữa Lương và Chúc trong vở diễn cũng sẽ như thế trong đời thực, nhưng Chúc Anh Đài mà cô diễn lại phản bội lòng yêu thương vì tham vọng quyền lực.
“Đường Kiệt không thật lòng với cậu...”
“Vậy thì có sao chứ? Thứ hắn ta có thể cho tôi, cậu không có.”
Cô đã rơi vào vực thẳm của đau khổ, nhưng ánh sáng mang tên "Đỗ Như Mộng" đã âm thầm chiếu rọi đến tận đáy lòng cô.
“Trong mỗi cảnh kịch, tôi đều nhìn thấy cô dưới khán đài.” Tô Châu cởi bỏ trang phục diễn.
“Chị không nhận ra em đang theo đuổi chị sao?” Đỗ đại tiểu thư thẳng thắn nói.
Nàng là tiểu thư của Đỗ gia, một du học sinh trở về từ nước ngoài, trong khi cô chỉ là một nghệ sĩ diễn xuất.
“Mẹ đỡ đầu của chị là mẹ ruột của em, chị em gái ngủ cùng nhau có vấn đề gì đâu?”
*过房娘: chỉ người phụ nữ có mối quan hệ đặc biệt với Việt kịch (một thể loại kịch phổ biến ở Chiết Giang). Họ thường là những người giàu có, đỡ đầu cho những diễn viên chính trong đoàn kịch bằng tiền bạc, đồng thời dần nắm quyền kiểm soát đoàn kịch.
“Tôi sợ bị cô làm phiền.” Tô Châu mím môi, sau một hồi lâu mới lên tiếng.
Nàng đã tận tình nâng niu cô, không thể kiềm chế cảm xúc.
“Tại sao?” Đỗ Như Mộng hỏi, vẻ mặt cau lại.
“Tôi thích ở một mình.”
Bỗng một ngày, cô nhận ra rằng mình thực sự đã yêu mến vị đại tiểu thư dũng cảm này.
“Phải chăng em là nam nhân thì tốt.” Tô Châu nhẹ nhàng nhìn Đỗ Như Mộng, nói với giọng dịu dàng.
“Hả?” Đỗ Như Mộng nhướng mày, “Tại sao chị muốn em là nam nhân?”
“Tôi muốn sinh con trai cho em, Đỗ Mộng.” Cô nhắm mắt lại.
Vào hạ chí năm 38 Dân Quốc, khung cảnh nhạc tàn người tan đầy thấu tận lòng.