
Giờ G
Giới thiệu truyện
Gió lạnh gào thét từ phía đại dương xa xăm khiến Kay, dù đã khoác lên mình chiếc áo choàng lông thú, vẫn không thể ngăn được cái lạnh thấu xương. Âm thanh động cơ nổ vang đều đặn trong không gian, chiếc thuyền lướt đi trên dòng nước, ngay chân biệt thự. Mũi biển Hải Âu dẫn vào một vũng nước, và phía bên kia vũng chính là những vách đá của Stark Head. Nhiều lần, những người trên con xuồng đã định lên tiếng hỏi nhưng đều bị thanh tra Battle khéo léo kéo dài thời gian bằng những lời lẽ mập mờ. Kay và Latimer ngồi bên nhau, trong khi Nevile ngồi bất động ngay bên cạnh. Aldin và Royde cũng giữ im lặng. Thỉnh thoảng, ánh mắt của họ lại hướng về MacWhirter, người đàn ông cao lớn đứng ở đuôi thuyền, quay lưng lại với họ.
Khi bóng tối của vách đá Stark Head phủ lên chiếc thuyền máy, âm thanh động cơ dần tắt, Battle mới bắt đầu nói: "Điều tôi sắp nói đây không phải là điều gì mới mẻ, vì tôi đã nghe ông Daniels, một luật sư trẻ, đề cập đến điều này. Và có thể ông ta cũng lấy cảm hứng từ một ai đó khác." Ông tiếp tục: "Vụ án mạng này, nếu quý vị nghĩ rằng nó chỉ đơn thuần là một cuốn tiểu thuyết trinh thám, thì hoàn toàn không đúng. Vụ án mạng thực sự bắt đầu từ rất sớm. Sự kiện giết người chỉ là kết quả cuối cùng, là một trong những tình huống đã đưa các nhân vật của bi kịch gặp nhau tại một địa điểm và thời điểm nhất định, mỗi người từ một nơi khác nhau. Mọi người không hiểu tại sao ông Royde từ Mã Lai lại có mặt ở đây vào thời điểm này. Còn ông MacWhirter đến đây chỉ để ôn lại kỷ niệm về một lần tự tử hụt. Vụ giết người chỉ là điểm kết thúc cho câu chuyện, đánh dấu thời khắc được gọi là 'Giờ G'."
Battle nói tiếp: "Kế hoạch thực hiện vụ án mạng này được vạch ra bởi một kẻ tự cho mình là mạnh mẽ tuyệt đối. Các băng nhóm tội phạm thường quá tự phụ về khả năng của chúng. Kẻ đứng sau vụ án đã chuẩn bị một loạt bằng chứng nhằm chống lại Nevile Strange, với hy vọng rằng chúng tôi sẽ không thể xác minh được. Hắn tin rằng sau khi thu thập bằng chứng và thất bại trong việc buộc tội, chúng tôi sẽ ngại phải tìm kiếm các chứng cứ khác. Nhưng nếu các vị suy nghĩ kỹ, sẽ thấy rằng tất cả các bằng chứng buộc tội Audray Strange đều là giả mạo. Hãy cùng điểm lại nhé! Quả cầu trong bộ phận chắn lửa của lò sưởi, găng tay bên tay trái của bà ta có dính máu, được giấu cẩn thận trong cây bụi bên ngoài cửa sổ, vết phấn trang điểm trên cổ áo vest cùng với vài sợi tóc của bà ta, dấu vân tay trên băng dính trong phòng bà ta... Cuối cùng là cú đánh vào nạn nhân được dàn dựng như của một người thuận tay trái!"
"Thêm vào đó là cách cư xử kỳ lạ của chính bà Audray, một yếu tố rất quan trọng. Tôi không tin rằng bất kỳ ai trong số các vị hiện diện ở đây - ngoại trừ kẻ đã biết sự thật - lại tin rằng bà Audray vô tội, nhất là khi chứng kiến thái độ của bà lúc bị bắt. Thực tế, bà Audray đã thừa nhận. Mà có lẽ chính tôi cũng sẽ không tin rằng bà ta vô tội nếu không nhớ lại một chuyện cũ của mình... Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy bà Audray, tôi đã phải giật mình, vì bà ta giống hệt một cô gái mà tôi từng gặp, người này không có tội nhưng vẫn nhận mình có tội... Audray Strange nhìn tôi với đôi mắt giống hệt đôi mắt của cô gái đó..."