
Giám Đốc Đại Nhân, Ta Có Đắc Tội Với Ngài Sao?
Giới thiệu truyện
Thể loại: Ngôn tình, hài, sủng
Edit: Lãng Nhược
Y Tử Ngọc luôn tự nhận mình là người sống rất có trách nhiệm và cũng rất có tâm. Tính ra, cô đã có không ít lần lên chùa thắp nhang, chắc hẳn nên được xếp vào hàng những cô gái thiện lương, không làm điều xấu. Thế nhưng, sự thật là cô vẫn liên tục bị tên đó đè nén, chèn ép!!! Và cô thì chẳng thể nào phản kháng lại. Từ Ngọc vô cùng uất ức, không phục một chút nào! Tại sao, hết lần này đến lần khác, cô luôn bị dồn vào những tình huống khó khăn như vậy.
-------
“Trợ lý, mua trà,” anh ta nói.
Cô lập tức phản bác: “Giám đốc, tôi là trợ lý chứ không phải nhân viên sai vặt!”
“Vậy sao, từ nay cô kiêm luôn nhân viên sai vặt đi.”
“Tôi không đồng ý!”
“Lương thêm một phần ba...”
“Được.”
--- ---
Cô hỏi: “Giám đốc, tại sao ngày mai cả công ty được nghỉ còn tôi thì không?”
Trả lời cô chỉ bằng một ánh mắt liếc nhìn, anh nhàn nhạt đáp: “Ngày mai tôi tăng ca.”
“Anh tăng ca thì liên quan gì đến tôi chứ?”
“Cô là trợ lý.”
“Nhưng chiều mai tôi phải đi xem mắt...”
“... Tôi tăng ca đến 22 giờ, cô thiếu một giờ, trừ một phần ba tiền lương, tiền hoa hồng, miễn!”
“Sao đột nhiên lại từ 17 giờ tăng lên 22 giờ rồi? Anh...”
“Cô có mặt một giờ liền nhận năm trăm nghìn.”
“... được.”
--- ----
“Vân Tiêu thượng thần, vì sao chúng ta phải kết hôn?”
“Vì ta muốn tìm nương tử.”
Từ Ngọc cảm thấy thật sự im lặng: “Ngài tìm nương tử vì sao lại nhắm ngay ta chứ!”
Anh thản nhiên đáp: “Vì cô rất ngốc, rất dễ bảo...”
“Ngốc? Dễ bảo? Ngài xem ta là gì?!!”
“Ta chỉ cần nương tử tạm thời, một tháng một Ly Hồn Cửu Thiên Châu xem như tiền lương. Cô cứ từ từ suy nghĩ... Không hối hận là được.”
“...”
--- -----
Từ Ngọc vô cùng tức giận: “Mặc Vân Tiêu! Chẳng phải anh nói chúng ta chỉ là kết hôn tạm thời thôi sao?! Cớ gì lại phá hư đường tình duyên của ta chứ?”
“Bởi vì trên người cô có ghi nhãn...”
“Nhãn? Nhãn gì chứ?”
“Nhãn hiệu ghi rõ là người của Mặc Vân Tiêu. Mà đồ của ta, nằm mơ cũng đừng mong nghĩ đến.”
“Nhưng mà, Vân Tiêu thượng thần a, ngài chính là đang ngăn cản đường duyên của ta có biết hay không???--- -------”
“Thiên a, tôi đến khi nào mới thoát khỏi tên giám đốc ác quỷ như anh đây?!!” Từ Ngọc ngửa mặt lên trời gào to một tiếng. Cô đã làm sai chuyện gì a?
“Từ Ngọc, em cứ từ từ mà mơ đi, cả đời này, em đã định sẽ thuộc về anh rồi.”
Từ Ngọc cảm thấy rất rõ rằng, kiếp trước cô chắc chắn đã đắc tội với Mạt Thiếu Vân... Từ thực tại đến trong game, cô đều sẽ bị anh ta ức hiếp đến sống dở chết dở...