
Gia Tộc Ma Cà Rồng 5: Thiên Thần Sa Ngã
Giới thiệu truyện
Misguided Angel
Người dịch: Đỗ Thị Đào
Thiên thần sa ngã là phần thứ năm trong bộ sáu cuốn truyện về Giatộcmacàrồng của tác giả Melissa De La Cruz. Trong tập này, sau khi thừa hưởng di sản bí mật của gia tộc Van Alen, Schuyler lập tức bỏ trốn tới Florence cùng với tình yêu bị ngăn cản của mình - Jack. Cặp đôi bắt đầu thực hiện sứ mệnh đã được định sẵn cho Schuyler: khám phá và bảo vệ năm cánh cổng còn lại, những thứ hiện đang bảo vệ trái đất khỏi Lucifer - chúa tể của Máu Bạc.
Tại New York, Mimi được bầu làm Regent của Hội Kín, tổ chức đang trong tình trạng khủng hoảng trầm trọng. Đang lúc vật lộn để vượt qua nỗi buồn mất Kingsley và nung nấu ý định tiêu diệt Jack, Mimi phải dồn toàn bộ tâm sức đối phó với một mối đe dọa mới: những macàrồng bị bắt giữ và những kẻ khủng bố đang lên kế hoạch thiêu sống họ trên mạng... Và khi địa bàn của Máu Xanh rơi vào nguy hiểm, định mệnh buộc Schuyler phải đưa ra một quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời của mình.
TỪ MỘT BÀI VIẾT CÁ NHÂN CỦA LAWRENCE VAN ALEN
Ngày 11 tháng mười một, 2005
Chúng tôi có tổng cộng bảy người trong tổ chức Những Tiền Bối. Hội Kín được thành lập nhằm thảo luận về mối đe dọa ngày càng gia tăng từ những Con Đường Tử Thần. Ngoài tôi, còn có sự tham gia của em họ Gemellus của Đức Vua - là một cá nhân khá yếu đuối. Thêm vào đó, có Octilla và Halcyon từ những ngày còn là những trinh nữ, Tướng quân Alexandrus, người lãnh đạo quân đội hoàng gia, Pantaelum - một nghị sĩ đáng tin cậy, và Onbasius - một thầy thuốc.
Qua một nghiên cứu tỉ mỉ, tôi đã xác định rằng Halcyon là người phù hợp nhất để đảm nhiệm vai trò người gác Cánh Cổng Lời Hứa, còn được biết đến với tên gọi Cổng Địa Ngục. Tôi đã đi đến kết luận rằng cánh cổng này chính là chìa khóa để khám phá sự thật về sự tồn tại của những kẻ thù nguy hiểm nhất của chúng ta. Đây là cánh cổng chủ yếu mà chúng ta cần tập trung vào.
Từ đó, tôi có thể khẳng định rằng Halcyon cư trú tại Florence, và tôi tin rằng chu kỳ gần đây nhất của bà ấy được ghi chép dưới cái tên Catherine of Siena (*) - một huyền thoại nổi tiếng của Ý, "sinh" năm 1347. Tuy nhiên, sau cái chết của Catherine, không còn bất kỳ ghi chép nào về sự tồn tại của một phụ nữ nổi tiếng nào ở thành phố này. Có vẻ như bà ấy không có hậu duệ nào để giữ gìn danh tiếng và dòng giống của bà đã biến mất sau sự thống trị của Giovanni de Medici vào năm 1429.
Trong suốt từ thế kỷ mười lăm cho đến nay, thành phố đã trở thành trung tâm phát triển thế lực của Petruvian - thành lập bởi một tu sĩ tham vọng - Benedictus Linardi. Các trường học và tu viện Petruvian gần đây được quản lý bởi Đức cha Roberto Baldessarre. Tôi đã viết thư cho Đức Cha và dự tính sẽ đến Florence vào ngày mai.
(*) Catherine of Siena: (25/3/1347 tại Siena - 29/4/1380 tại Rome), là một triết gia, học giả, nhà thần học nổi tiếng và là một trong hai thánh bảo trợ của Ý - (Toàn bộ chú thích trong sách là của người dịch).
CUỘC TRUY ĐUỔI
Florence, 1452
Âm thanh của những bước chân vang vọng trên nền đá xung quanh những con phố vắng vẻ trong thành phố. Tomasia đang giữ khoảng cách an toàn. Đôi dép da mềm mại của cô gần như không phát ra bất kỳ âm thanh nào, trong khi ngay sau cô là tiếng bước chân nặng nề của Andreas cùng với tiếng bước chân nhẹ hơn một chút của Giovanni. Họ di chuyển đơn lẻ, nhưng lại hợp nhất trong một nhóm chặt chẽ. Họ đã từng tuân theo các quy tắc như vậy, đã từng làm để hòa mình vào bóng tối. Khi đến giữa quảng trường, họ sẽ tách ra.
Tomi nhảy phắt lên bờ đá ở góc gần nhất, trốn trong một khe đá, quan sát bao quát cảnh thành phố rộng lớn: mái vòm hình tròn đang xây dở của nhà thờ Bascilia (*) cho đến cầu Ponte Vecchio và cả cảnh vật bên bờ sông. Cô cảm nhận sự hiện diện của kẻ đó rất gần và đã chuẩn bị cho cuộc chiến. Mục tiêu của họ vẫn hoàn toàn không hay biết rằng hắn đang bị theo dõi, trong khi cú đấm của cô có thể xuất hiện ngay lập tức và thực tế lại là vô hình. Mọi dấu vết của Máu Bạc dường như đã bị xóa sạch... như thể con quái vật - đội lốt một lính gác cung điện - chưa bao giờ tồn tại. Ngay cả tiếng thở cuối cùng của kẻ đó cũng đã biến mất.
Tomasia giữ nguyên vị trí, chờ đợi kẻ đối diện đến gần, và nó sẽ rơi vào cái bẫy mà họ đã giăng ra.
(*) Nhà thờ Basilica: Nhà thờ thánh nổi tiếng của Ý với kiến trúc theo kiểu Gothic, có mái vòm.
Cô nghe tiếng Dre gằn giọng, nén thở. Bên cạnh anh là Gio - gươm đã rút ra khỏi vỏ từ khi họ theo dõi con macàrồng vào trong con hẻm hẹp.
Đây chính là cơ hội của cô. Cô nhảy xuống từ chỗ đang trốn, răng cắn chặt con dao găm.
Nhưng khi cô chạm đất, thì kẻ mà họ muốn tìm kiếm đã không thấy đâu cả.
- Hắn ở... ? - Cô hỏi - nhưng Gio đã dùng ngón tay đặt lên miệng, ra dấu cho cô giữ yên lặng rồi tiếp tục di chuyển trong con hẻm.
Tomi nhướng mày. Việc này thật bất thường. Máu Bạc đã dừng lại để trò chuyện với một người lạ mặt trong chiếc áo khoác trùm đầu. Thật kỳ lạ: Croatan khinh miệt máu Đỏ và cố gắng tránh mặt họ trừ khi họ sử dụng họ làm công cụ tra tấn để luyện tập.
- Chúng ta có nên... không? - Cô hỏi khi tiến về phía trước.
- Chờ đã! - Andreas ra lệnh. Anh mười chín tuổi, cao lớn và vạm vỡ với cơ bắp khỏe mạnh. Anh có lý trí kiên định và là một chàng trai đẹp trai, nhưng cũng đầy bướng bỉnh. Anh đang chỉ huy nhóm, như thường lệ.
Ở bên anh là Gio - nhỏ con, có phần yếu ớt, mang vẻ đẹp bí ẩn không thể phủ nhận, dù không bị làm nhòa bởi bộ râu thưa thớt hay mái tóc rối xù. Anh giữ chặt vũ khí, căng thẳng, sẵn sàng chiến đấu.
Tomi cũng vậy. Cô khẽ chạm vào phần lưỡi sắc nhọn của con dao, cảm giác đó giúp cô an tâm hơn vì biết rằng nó vẫn ở đó.
- Hãy chờ xem chuyện gì xảy ra - Dre quyết định.