
Giả Quý Tộc
Giới thiệu truyện
Dương Vi đã dành trọn mười ba năm cuộc đời để yêu Tống Triết. Ngày đầu gặp gỡ, cô là một cô bé mồ côi, được mẹ của Tống Triết nhận nuôi. Trong không gian rộng lớn của căn nhà, cô khoác lên mình bộ giáo phục đã bạc màu, đôi giày vải lấm bùn dưới chân. Tống Triết lúc bấy giờ mới chỉ là một thiếu niên mười mấy, đứng trên cầu thang, nhìn xuống và mỉm cười đánh giá cô. Thiếu niên ấy sở hữu vẻ đẹp quyến rũ, như bước ra từ một bức tranh, khiến mọi ánh mắt phải ngước nhìn, đặc biệt là khi ánh sáng kiêu ngạo từ đôi mắt anh lấp lánh. Dương Vi chẳng hề hay biết rằng khoảnh khắc đơn sơ đó sẽ trở thành khởi đầu cho mối tình đơn phương kéo dài suốt mười ba năm của chính mình. Người ta thường truyền tai nhau rằng, trong tình yêu, người yêu trước sẽ luôn là kẻ thua cuộc... Và Dương Vi đã sớm nhận ra số phận thua cuộc ấy trong tay Tống Triết. Cô đã yêu anh mười ba năm, đó là mười ba năm tràn ngập những nỗ lực và hy sinh, là mười ba năm âm thầm chờ đợi. Để trở thành một phần của gia đình Tống, để xứng đáng với Tống Triết, cô đã nỗ lực tạo cho mình hình ảnh của một người phụ nữ quý tộc. Cô học chơi đàn cello, rèn luyện tiếng Pháp và tiếng Latinh, lúc nào cũng đứng đầu về thành tích học tập. Cô cố gắng kìm nén cảm xúc và điều chỉnh bản thân như một sợi dây đàn luôn căng đầy, chưa từng dám thả lỏng mình. Nhưng Tống Triết lại không hề coi trọng cô. Anh luôn tỏ ra lạnh nhạt và thường xuyên chế giễu cô, dường như bất cứ điều gì cô làm đều khiến anh không hài lòng. Chỉ cần một cử chỉ quan tâm từ anh, Dương Vi liền cảm thấy mãn nguyện. Tống Triết thích điều gì, cô đều sẵn sàng làm cho bằng được. Tình yêu của cô lúc ấy thật sự yếu đuối và tầm thường như vậy.
Cuối cùng, ước mơ của Dương Vi cũng trở thành hiện thực khi Tống Triết cưới cô, biến cô thành Tống phu nhân được mọi người ngưỡng mộ. Dương Vi từng rất hạnh phúc, được đứng bên cạnh anh, tưởng rằng cả hai sẽ cùng nhau vượt qua mọi chông gai trong cuộc sống. Cô đã mơ về một cuộc đời bên anh, dù trải qua gian khó hay niềm vui, dù hạnh phúc hay bi thương… Nhưng bất ngờ, cô đã đứng trên bờ vực của sự thất bại. Cô không thể chịu đựng được ánh mắt lạnh lẽo Tống Triết dành cho mình. Cô không thể tiếp tục sống với những lời trào phúng, hoài nghi về tình yêu của mình. Thời gian cô đơn trong căn phòng lạnh lẽo, chờ đợi một bóng dáng trở về đã khiến Dương Vi kiệt sức. Cuối cùng, cô quyết định buông tay… “Tống Triết, chúng ta ly hôn đi.” Khi nghe câu nói ấy, Tống Triết đã vô cùng ngạc nhiên. Anh giữ vẻ bình tĩnh… “Là vì chuyện của Võ Luân sao, tôi cho rằng em sẽ không tức giận.” Anh nở một nụ cười ôn hòa, “Như vậy đi, tôi sẽ cho người đặt vé máy bay, chúng ta hãy đi du lịch nước ngoài, em đã hết giận chưa?”. Anh nghĩ rằng cô chỉ đang giận dỗi, chỉ cần kiên nhẫn một chút thì mọi chuyện sẽ hồi phục. Tống Triết không hề hay biết rằng Dương Vi đang nói nghiêm túc, đó là ngày cô bắt đầu học cách buông bỏ, học cách quên đi tình yêu mãnh liệt của mình dành cho anh. Nếu thời gian có thể quay ngược lại, có lẽ nếu Tống Triết biết mình đã từng ngu ngốc đến nhường nào thì anh sẽ không ký vào đơn ly hôn chỉ vì một chút kiêu ngạo và sĩ diện. Nhưng cuộc đời này vốn không có chữ “nếu”...
Ngày anh ly hôn với cô, Tống Triết từng ngây thơ nghĩ rằng chỉ là chuyện thời gian, cô sẽ quay về bên anh, sẽ trở thành Tống phu nhân một lần nữa. Lúc đó, Tống Triết là một người đàn ông tự phụ, cho rằng cô đã dành cho anh mười ba năm thì sẽ không bao giờ rời bỏ. Anh đã quen với sự chăm sóc của cô, đã quen với việc nhận những hy sinh thầm lặng từ cô… cô nhất định sẽ trở lại. Nhưng rồi, Tống Triết nhận ra, từ khi Dương Vi đi khỏi, cô đã thay đổi rất nhiều. Cô trở nên vui vẻ hơn, kết bạn với nhiều người, phát hiện ra rằng cô cũng là một người hài hước, có thể làm người khác cười chỉ với vài câu nói. Anh chưa bao giờ thấy một Dương Vi sống động như vậy, không còn là cô gái ngại ngùng và cứng nhắc mà trở nên tự nhiên và vui vẻ. Còn Tống Triết, từ khi cô rời xa, anh chỉ còn lại đơn độc, trống trải, cảm nhận sự thiếu vắng của một người luôn san sẻ quan tâm, mà trước đây anh chưa từng biết cô lại quan trọng với mình đến thế.
Đầu tiên, Tống Triết bỏ xuống cái tôi, lần đầu tiên anh tìm kiếm Dương Vi… “Dương Vi, trở về đi, chuyện ly hôn coi như chưa từng xảy ra.” “Tôi không quen sống trong ngôi nhà không có em.” “Tôi không quen nhìn em rời bỏ tôi.” “Tôi không quen em đối xử tốt với người khác mà quên mất tôi.” “Tôi không quen nhìn em cười với người khác.” “Tống Triết, tôi đã từng yêu anh.” “Sẽ tốt hơn mà… Chúng ta sẽ có một khởi đầu mới, vì vậy, hãy trở về đi…” Nhưng Dương Vi đã không còn yêu Tống Triết nữa, và cô chắc chắn sẽ không quay lại. Đây là lần đầu tiên Tống Triết nhận ra sự thật phũ phàng như vậy. Trong suốt mười ba năm qua, anh đã mắc phải rất nhiều sai lầm, rõ ràng là yêu cô nhưng lại vì chút kiêu ngạo và tự tôn mà trốn tránh thực tế, rõ ràng không thể sống thiếu cô mà lại liên tục gây tổn thương cho cô vì những khúc mắc trong quá khứ. Mãi cho đến bây giờ, Tống Triết mới hiểu rằng Dương Vi là gia đình của anh, là phần còn lại của linh hồn anh; một khi mất đi cô, cuộc đời của anh sẽ mãi mãi không hoàn chỉnh. Tống Triết nhận ra rằng từ trước đến nay, anh chưa từng chú ý đến cô, cũng như không hiểu biết về cô, và những vấn đề giữa hai người, thực chất người có lỗi chính là anh. Anh của quá khứ là người ích kỷ, lợi dụng tình cảm của cô, chưa bao giờ trân trọng và đền đáp lại. Mỗi lần hối lỗi, anh mà không dám thừa nhận rằng mình đã yêu cô. Luôn lo sợ cô sẽ biết, sợ phần tình cảm ấy bị mọi người nhìn thấu và không được đáp lại. Dù từng nói không cần cô, nhưng cuối cùng anh vẫn yêu cô. Điều này quả thực là một sự nhục nhã đối với Tống Triết lúc bấy giờ. Vì vậy, anh chọn cách chạy trốn và đánh mất cô. Dương Vi là mười ba năm ký ức của Tống Triết và cũng là tương lai vĩnh hằng của anh. Nếu những tổn thương đã xảy ra, xin hãy cho anh cơ hội để sửa chữa… Anh sẽ ngay lập tức học cách chế biến món ăn mà cô yêu thích. Anh sẽ nhanh chóng tìm hiểu sở thích của cô trong âm nhạc, phim ảnh đến cả sách báo. Anh sẽ học cách thấu hiểu những ngụ ý trong từng lời nói của cô. Anh sẽ học cách kiềm chế cảm xúc của bản thân, làm chủ những câu chữ luôn gây tổn thương đối phương. Anh đã học xong cách xin lỗi, đã học được việc đặt mình vào vị trí của cô để hiểu rõ và cảm nhận, đã học được sự nhẫn nại và kiềm chế. Rồi một ngày không xa, anh sẽ học đầy đủ những gì cô thích, để biến mình thành hình mẫu mà cô mong muốn, hy vọng một lần nữa cô có thể bắt đầu yêu anh. “Dương Vi, trước đây tôi từng tùy tiện lạm dụng tình cảm của em vì cho rằng em luôn thích tôi. Bây giờ, tôi sẽ cho phép em tự do kiêu ngạo, ỷ lại tôi thích em, được không?"