
Giả Ngoan, Xấu Lắm Nha! - Hồng Khẩu Bạch Nha
Giới thiệu truyện
Tên khác: Giả ngoan, hư lắm nha!
Tác giả: Hồng Khẩu Bạch Nha
Thể loại: Tận thế, livestream, thăng cấp lưu, trai tơ cả đôi, phi nhân loại công, HE.
Số chương: 99c + 3 truyện bên lề.
Giới thiệu
Ai cũng biết rằng Lạc Minh Sơn có nỗi sợ đối với Triệu Hành. Giọng nói của cậu luôn run rẩy, chỉ cần chạm nhẹ vào chân Triệu Hành là cậu đã khiếp sợ đến mức hồn bay phách lạc. Trong mắt cậu, Triệu Hành là một mãnh thú đồng thời cũng là một độc xà.
Dù Triệu Hành nhận thức được điều này nhưng hắn vẫn thích chơi đùa với nỗi sợ hãi của cậu. Hắn say mê đôi mắt ngập nước của Lạc Minh Sơn, giống như nhìn thấy một chú thỏ ngốc nghếch. Hắn thầm mong muốn có thể bắt nạt cậu thêm thật nhiều lần nữa…
Cho đến một buổi đêm nọ, Triệu Hành tỉnh dậy giữa đêm khuya, khi nhìn ra cửa sổ thì thấy Lạc Minh Sơn đang tựa mình bên khung cửa. Ngón tay thanh mảnh của cậu kẹp điếu thuốc và cất giọng lười biếng: “Mẹ mày, không được nói Triệu Hành như thế, anh ấy không phải biến thái.”
Có vẻ như nghe thấy điều gì đó, Lạc Minh Sơn khẽ mỉm cười: “Tao thích dáng vẻ hung dữ táo bạo của anh ấy, y như bé mèo lớn vậy, đáng yêu chết đi được.”
“Được rồi, mày mà dám đụng tới anh ấy, bố sẽ đánh què giò mày. Tao cảnh cáo mày lần nữa, Triệu Hành là người tao thích, nói với đám đàn em rác rưởi của mày tránh xa Triệu Hành ra. Nếu còn để tao thấy chúng nó ho he tới gần Triệu Hành, bố sẽ xé xác chúng nó nấu canh cho Triệu Hành ăn.”
Cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Triệu Hành, hắn chơ vơ với ánh mắt mở lớn đến hừng đông. Sáng hôm sau, cậu trai trẻ lén lút thò đầu vào: “Anh Triệu… Anh Triệu ơi! Hôm nay em theo lời anh dặn, nấu canh nóng cho anh nè…”
“Không, cậu không cần nấu cho tôi đâu!” Triệu Hành đáp.
“… Anh Triệu?”
Triệu Hành rùng mình: “Tôi nói con mẹ cậu đừng nấu nữa, bị điếc à? Xéo ra ngoài, đừng làm phiền tôi nghỉ ngơi.”
Sau khi nghe Lạc Minh Sơn hèn mọn nói xin lỗi và ra ngoài đóng cửa, Triệu Hành mới kéo chăn trùm qua đầu. Hắn nằm trong chăn và khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi tèm lem, hu hu hu… “Chú cảnh sát ơi, ở đây có biến thái…”
Trong giới thượng lưu thành phố C, ai cũng biết đến Triệu Hành, con trai thứ ba nhà họ Triệu, người đã bị đuổi ra khỏi nhà vì tính khí nóng nảy và đạo đức kém. Hắn buộc phải chuyển đến một thị trấn nhỏ, nơi trở thành một tay xã hội đen.
Triệu Hành trở thành ví dụ điển hình cho sự thất bại trong giáo dục mà không ai muốn học theo. Một ngày nọ, cậu cả nhà họ Triệu bất ngờ xuống trấn nhỏ để kiểm tra cuộc sống của Triệu Hành. Tuy nhiên, anh ta lại chứng kiến em trai ngốc nghếch của mình đang chặn đường một người quyền thế thuộc nhà họ Lạc trong truyền thuyết. Không chỉ vậy, cậu còn yêu cầu người ta lau giày cho mình.
Với sự hung hăng, cậu ta nói năng hách dịch và có những hành động lưu manh. Cậu cả rất lo lắng, sợ thằng em dại dột này sẽ gây họa, hủy hoại danh tiếng nhà họ Triệu. Nhưng chưa kịp chạy tới ngăn cản, anh ta bất ngờ thấy thanh niên cường quyền kia lấy khăn tay ra và cúi xuống lau giày cho em trai mình.
Lau xong giày, cậu ta ngẩng đầu cười tươi: “Anh A Hành, em biết em sai rồi, anh đừng giận em nữa, có được không?”