
Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất
Giới thiệu truyện
Chúng ta thường chờ đợi sự cứu rỗi từ người khác, mà không nhận ra rằng chỉ khi tự cứu bản thân, ta mới có khả năng cứu giúp người khác. Trong những khoảng thời gian trôi qua, ta chỉ mải mê theo câu chuyện của người khác, mà không biết rằng có lúc, câu chuyện của chính mình lại trở thành trang nhật ký của một người khác. Cuộc đời như một ván cờ, nếu khăng khăng đi theo lối suy nghĩ của mình, chúng ta sẽ kết thúc với một thất bại toàn diện, lúc đó, cả bầu trời và đất đai cũng sẽ vỡ vụn.
"Gặp nhau thì sẽ quen nhau
Thà rằng không gặp, về sau khỏi buồn
Đoạn đành dứt áo đi luôn
Để thôi khổ sở mỏi mòn tương tư."
Những cuộc gặp gỡ trong những năm tháng thanh xuân không cần phải có bất kỳ lời hẹn ước nào, chỉ cần vô tình đi ngang qua nhau, hay lơ đãng quay nhìn một chút cũng có thể tạo nên một mối duyên đặc biệt. Chúng ta từng trải qua những năm tháng rực rỡ, vì tình yêu dành cho một người, ta đã dốc cạn tất cả sức lực và tình cảm, thề thốt trước những đỉnh núi và dòng sông. Tư tưởng rằng mình thuộc về những kẻ đa tình, nhưng sau lúc trải qua sự quấn quýt, dần dần, ta nhận ra sự chán chường, và hiểu rằng những lời hứa hẹn khi xưa chỉ là trò chơi của tuổi trẻ. Trên cuộc đời này, ta buộc phải tôn trọng quy luật cuộc sống, quy luật tình yêu; những cuộc gặp gỡ như bèo nước, đã định sẵn sẽ chỉ là những kẻ khách qua đường, khi tình duyên chấm dứt, không nên miễn cưỡng mà đau khổ nữa.