
Eragon 3 (Brisingr) - Hỏa Kiếm
Giới thiệu truyện
…Hai Rázac bất ngờ tiến ra từ một đường hầm, trong tay chúng là hai thanh kiếm dài màu xanh xám, mang dáng vẻ cổ xưa. Khác với cha mẹ chúng, Rázac có kích thước và hình dạng tương tự như con người, nhưng sở hữu một thân hình teo tóp, đen kịt từ đầu đến chân. Chúng xuất hiện một cách nhanh nhẹn, di chuyển linh hoạt như những côn trùng. Eragon hoàn toàn không nhận ra được sự hiện diện của chúng. Liệu chúng chỉ là ảo ảnh? Dương cao đôi tay khỏi đầu, Eragon hét lớn “Brisingr” và phóng một quả cầu lửa về phía Rázac… Diễn biến tiếp theo trong câu chuyện hứa hẹn sẽ rất hấp dẫn, hãy cùng bạn đọc khám phá trong Brisingr - Hỏa kiếm, phần tiếp theo của Eldest - Đại ca, và đồng thời cũng là phần 3 của Eragon - Cậu bé cưỡi rồng.
“… Roran quay đầu nhìn xung quanh, tìm kiếm đối thủ tiếp theo. Cơ bắp trong anh rung lên đầy phấn khích; mọi thứ xung quanh trở nên sắc nét, rõ ràng như được khắc trên thủy tinh. Anh cảm thấy như mình là một kẻ bất khả chiến bại, không thể bị tổn thương. Thời gian dường như giãn ra, chậm chạp đến mức một con bướm đêm hoang mang, vỗ cánh bay qua, như thể đang lướt trên một dòng mật ngọt chứ không phải trong không khí. Đột nhiên, hai bàn tay mạnh mẽ chộp lấy lưng giáp sắt của Roran, kéo anh ra khỏi lưng Hỏa Thuyết và ném mạnh xuống đất, khiến anh bật ra một tiếng hự. Thị giác Roran trong một khoảnh khắc trở nên mờ nhạt, tối sầm lại. Khi tỉnh táo lại, anh nhận ra tên lính đầu tiên mà anh đã giết đang ngồi trên ngực mình, bóp chặt cổ anh. Hắn che khuất ánh sáng mà Carn đã tạo ra bên trên. Một vầng hào quang sáng rực bao quanh đầu và vai hắn, làm khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối. Roran không thể nhìn thấy gì ngoài hàm răng trắng lóa đang nhe ra. Tên lính siết chặt những ngón tay quanh cổ họng Roran, khiến anh không thể thở được. Anh mệt mỏi với tay tìm kiếm cây búa bị rơi, nhưng không sao với tới. Căng cứng cổ để ngăn tên lính kia bóp nghẹt mình, Roran rút dao găm từ thắt lưng, đâm xuyên qua lớp giáp sắt, qua áo da và đâm thủng vào giữa xương sườn bên trái của tên lính. Hắn không hề nao núng, tay bóp chặt không rời. Một tràng cười khinh bỉ vang lên từ họng hắn, khiến bụng Roran lạnh toát vì sợ hãi. Anh bất chợt nhớ lại âm thanh đó, khi chứng kiến Varden chiến đấu với những kẻ không biết đau đớn, trên cánh đồng cỏ bên dòng sông Jiet. Trong chốc lát, anh đã nhận ra lý do tụi lính lại chọn một địa điểm mạo hiểm như thế: Chúng bất cần, dù có lọt bẫy, vì chúng biết rằng chúng ta không thể khiến chúng cảm thấy đau đớn…”