
Em Sẽ Phải Yêu Anh Thật Lòng
Giới thiệu truyện
Khung cảnh hiện ra trước mắt mọi người dường như quá quen thuộc. Do những sự việc này thường xuyên diễn ra, nên không ai cảm thấy bất ngờ.
Hoài Thi nắm chặt cánh tay của bạn mình, vừa khóc vừa lo lắng hỏi: "Mày không sao chứ? Tao đã nói mày đừng chạy ra đây rồi mà, tại sao phải đỡ dùm tao?".
"Mày không coi tao là bạn sao? Mình thân nhau 3 năm rồi, làm sao tao để cho mày bị đánh như vậy mà không làm gì được," Hoàng Yến vừa đưa tay xoa mặt, vừa đặt lên bàn tay của bạn mình, tiếp tục nói.
A!!! Tình bạn thật đáng ngưỡng mộ! Nhưng chưa kịp hoàn thành câu nói, một giọng nói khác bất ngờ cắt ngang, khiến Hoàng Yến phải quay lại nhìn với vẻ tức giận. "Nhưng mà chị nói cho cưng biết nè bé, tốt nhất đừng xen vào chuyện của chị, nếu không thì không chỉ là cái tác tay vừa nảy thôi đâu," ả trêu chọc nói.
"Chị à, nó là bạn của em, em không thể không xen vào, không thể để cho nó bị đánh một cách vô cớ như vậy," Hoàng Yến bình tĩnh đáp lại, dù cho cơn đau do bị đánh vẫn còn đó.
"Vô cớ? Thế nào là vô cớ? Sao mày không hỏi lại bạn của mày xem nó đã làm những trò đê tiện gì?" Đến lúc này, Ngọc Duyên đã không thể giữ được bình tĩnh nữa, ả lớn tiếng quát tháo giữa hàng nghìn ánh mắt học sinh đang nhìn chăm chú.
"Vậy chị đã hỏi lại bạn trai chị chưa? Hay chỉ nghe lời nói từ một phía rồi đến đây đổ hết tội lên đầu nó, thật vô lý," Hoàng Yến tức giận lên tiếng khi nghe bạn mình bị gọi là "trò đê tiện".
"Hưm... vô lý... xem ra mày cũng ngon lắm, dám đối đầu với tao, muốn bênh nó tới cùng chứ gì?" Ngọc Duyên đáp lại với giọng đầy thách thức.
"Phải!!!"
"Vậy thì đừng trách tao." Ngọc Duyên vừa dứt lời đã nâng tay lên định tát thêm vào mặt Hoàng Yến, nhưng bàn tay vừa đến cách mặt cô 5 cm thì đã có bàn tay khác nắm lấy tay Hoàng Yến, kéo đi. Hoàng Yến theo phản xạ nắm chặt tay Hoài Thi và chạy trốn đến một nơi an toàn.