
Em Không Hận Anh....Em Hận Bản Thân Mình
Giới thiệu truyện
Dù có thể không hoàn hảo, nhưng đây là lần đầu mình thử sức với thể loại truyện ngược, và có phần cảm thấy lúng túng. Nội dung có thể chưa được mạch lạc, song cũng mong các cậu thông cảm.
"Tâm Dao... Sao cô ích kỷ và quá đáng vậy... Sao cô có thể tát vào mặt em gái họ của mình?" Người đàn ông, với vẻ mặt tức giận, chỉ tay về phía cô và lớn tiếng. Trong khi đó, anh ta lại ôm chặt một người phụ nữ quyến rũ. Một bên má của anh đỏ ửng, in hằn dấu năm ngón tay. Cô gái kia, Tâm Như - em gái họ của Tâm Dao - khẽ nép vào lòng anh, cựa quậy.
"Haha..." Tâm Dao ngập ngừng cười trong nước mắt, "Ích kỷ... Quá đáng sao... Anh nói vậy mà nghe được sao? Một người phụ nữ chỉ muốn bảo vệ chồng khỏi người thứ ba mà anh lại bảo là ích kỷ quá đáng."
"Thôi đủ rồi, tôi không muốn nghe cô nói nữa. Mau biến đi cho khuất mắt tôi!" Nói xong, anh nhẹ nhàng quay sang Tâm Như. "Tâm Như, chúng ta đi..."
"Dạ..." Tâm Như nhẹ nhàng đáp, âm thanh của cô như mật rót vào tai.
Anh và cô bước qua Tâm Dao, để lại cô đơn một mình trong không gian tĩnh lặng.