
Em Chờ Anh
Giới thiệu truyện
Tình yêu là gì? Đối với Lưu Minh Chân, một người phụ nữ mạnh mẽ, tình yêu hoàn hảo là điều cô luôn hướng tới. Nếu đã trao gửi trái tim, thì dù người ấy có nhiều thiếu sót đến mấy, cô vẫn dành trọn một trăm điểm. Nhưng nếu không yêu, thì những điều tốt đẹp nhất cũng trở nên vô nghĩa. Trái lại, với Tống Lễ, một doanh nhân thành công, tình yêu dường như chỉ là một khái niệm không có thực. Đối với anh, phụ nữ chỉ là hàng hóa có giá trị tương đương với tiền bạc; có tiền thì đến, không tiền thì rời đi. Khi hai con người với tư tưởng trái ngược này gặp nhau, liệu một tình cảm chớm nở từ tiếng sét ái tình sẽ mang đến điều gì? Một người phụ nữ đa cảm trong lòng nhưng cứng rắn bên ngoài, và một người đàn ông không biết cách thốt ra những lời ngọt ngào lãng mạn. Họ không có những cuộc theo đuổi đầy thơ mộng, không có những lời nói bay bướm, chỉ có sự chân thành và niềm tin dành cho nhau. Để rồi, sau nhiều năm tháng, họ vẫn ở bên nhau, cùng tay trong tay dạo bước trên những bãi biển như chốn thiên đường.
♥- Trích đoạn 1 -
Hắn lên tiếng: “Bán Nguyệt, không có em, anh luôn cảm thấy khuyết thiếu thứ gì đó, anh bối rối không biết phải làm sao nữa.”
Đó là lý do mà tôi nói, người đàn ông này từ trước đến nay không biết thốt ra những lời đường mật, ngay cả câu ‘anh nhớ em’ cũng không thể nói ra. Dẫu vậy, những lời lẽ của hắn vẫn chân thật hơn cả: nhớ một người chính là cảm giác hụt hẫng mất mát.
♥- Trích đoạn 2 -
“Anh không đạt tiêu chuẩn.” Tôi không thể ngẩng đầu nổi.
“Đạt hay không đạt là do em. Em yêu anh là anh đã đạt tiêu chuẩn, em rất yêu anh, anh được tám mươi điểm, em yêu anh đến mức muốn chết, anh chính là một trăm điểm.”
Em đưa chiếc đũa sang cho tôi, thúc giục tôi ăn. Tôi được khuyến khích, nhìn em tươi cười nói: “Vậy anh chính là một trăm điểm!”
Em xoa bụng tôi và nói: “Nếu không ăn cơm sẽ trừ điểm.”
♥- Trích đoạn 3 -
Ánh trăng rọi sáng màn đêm, lấp lánh như thủy ngân. Chúng tôi không bật đèn, không kéo rèm, chỉ ngồi nghe nhạc, thỉnh thoảng trao đổi vài câu chuyện – có phần vô nghĩa, ngồi dựa vào nhau trên chiếc sô pha hay nằm dưới thảm. Cảm giác ấy như thể trong suốt thế giới này chỉ còn lại hai chúng tôi, ước nguyện cả đời chỉ đơn giản là sự hiện diện của một người khác trong cuộc đời mình mà thôi.