
Duyên Tiền Định
Giới thiệu truyện
Thể loại: Hiện đại
“Cuộc hôn nhân này con không chấp nhận nó”, Lâm Đồng lớn tiếng tuyên bố. Từ Vịnh nhẹ nhàng nắm tay con gái, khuyên bảo: “Đồng Đồng, gia đình chúng ta nợ họ quá nhiều ân tình, con phải giúp chúng ta trả nợ cho họ chứ.”
“Nhưng….” Cô nghẹn ngào cãi lại, nhưng lời cô chưa kịp nói hết đã bị ba cắt ngang: “Được rồi, mẹ nó, con đã không muốn thì chúng ta cũng không nên ép con làm gì. Chắc là chúng ta nên gọi cho Lạc Lạc trở về để kết hôn thay chị nó thôi.” Lâm Trí bỏ tờ báo xuống, điều chỉnh lại gọng kính rồi nói. Nhìn thấy mẹ chuẩn bị bấm số điện thoại, cô vội ngăn lại: “Được rồi mẹ, cho con ba ngày để suy nghĩ được không?”
Đồng Đồng vừa rời khỏi đó, không thấy được ánh mắt của hai vị phụ huynh nhìn nhau với nụ cười tán đồng.
Đồng Đồng nằm trên giường, miệt mài suy nghĩ. Cô nghe qua chuyện gia đình mình nợ ân tình nhà bên kia, nhưng không ngờ rằng mấy hôm trước, họ đã nhờ vả gia đình cô giúp đỡ một việc.
--- -------
Mấy ngày trước:
“Chuyện là thế này, con trai tôi đột nhiên bị tai nạn hôn mê không biết đến khi nào mới tỉnh dậy được. Nhưng trước đó, Tuấn Khải và vợ nó vừa ly hôn, đang tranh chấp quyền nuôi con. Ông nhà tôi lại phải ra nước ngoài điều trị bệnh nên chúng tôi không thể chăm sóc cho cháu nội và Tuấn Khải được. Bất đắc dĩ tôi mới phải đến đây cầu xin anh chị giúp đỡ, ngoài anh chị ra tôi thật sự không tin được ai khác hết.” Tạ Tố Hoa vừa nói, vừa chấm chấm nước mắt.
“Nhưng con gái tôi…” Từ Vịnh lưỡng lự.
“Chỉ cần ba năm thôi, Tuấn Khải đã hôn mê nên đây chỉ là cuộc hôn nhân giả nhằm hợp thức hóa việc người quản lý tài sản cũng như người bảo hộ cho cháu nội chúng tôi thôi, ngoài ra không có gì khác xảy ra đâu.” Tạ Tố Hoa kích động giải thích.
“Vậy, để tôi thương lượng với Đồng Đồng xem sao.” Từ Vịnh đáp lại, dù trong lòng cảm thấy vô cùng khó xử.
Cuộc thương lượng tiếp diễn cho tới tận hôm nay vẫn chưa có kết quả rõ ràng. Suy cho cùng, nếu thông qua chuyện này, gia đình cô sẽ trả được nợ ân tình. Huống hồ, cô cũng chỉ mang tiếng đã có một đời chồng, chứ chẳng thiệt thòi gì. Với suy nghĩ đó, Đồng Đồng đã quyết tâm: “Kết hôn thì kết hôn!”