
Dưỡng Muội Thành Hậu
Giới thiệu truyện
Giới Thiệu: Dường như nàng đã bị hại chết và xuyên không trở thành một cô bé. Tại đây, nàng được một nam nhân đẹp như tranh nuôi dưỡng. Ban đầu, nàng tưởng rằng hắn rất hiền lành, và chắc chắn mình có thể bắt nạt hắn trong tương lai. Tuy nhiên, nàng đã sai lầm hoàn toàn; hắn thực sự là một con sói đang cải trang thành cừu. Huhuhu, nàng mơ hồ rơi vào tay sói mà không hề hay biết, còn tưởng hắn là một cừu non dễ thương, và kết cục là nàng bị ăn sạch sành sanh lúc nào không hay.
--- ------ ------ TRÍCH ĐOẠN NHỎ --- ------ --------
"Tuấn ca ca... huynh... sao huynh lại ở đây?"
"Sao? Ta không được ở đây à? Nếu ta nhớ không lầm thì đây là nhà của ta mà."
"Ờh, đây đúng là nhà của huynh nhưng... nhưng có điều đây là phòng tắm á."
"Thì sao nào?"
"Nàng muốn ngất nha."
"Muội... muội..."
"Muội sao?" Vị ca ca nào đó giả vờ không hiểu hỏi lại.
"Muội muốn đi tắm nha, huynh đứng đó làm sao muội tắm được."
"Thì ra là muốn đi tắm sao? Sao muội không nói sớm?" Vị ca ca nào đó giả vờ như chợt hiểu ra.
"Huynh... huynh đến đây làm gì?"
"Thì muội muốn tắm mà."
"Nàng, nàng muốn giết người aaaaaaa."
"Đúng... đúng vậy... huynh... huynh định làm gì?"
"Thì tắm cho muội."
Đầu nàng đầy hắc tuyến.
"Không... không cần đâu... muội có thể tự tắm được mà." Nàng mặt muỗi sợ sệt mà lùi từng bước lại, nhưng không cẩn thận lại té vào hồ nước nóng.
Hắn phi thân nhanh tới, túm được nàng, ghì chặt lại, không cho nàng nhúc nhích, mà kỳ cọ tắm rửa cho nàng. Miệng nở nụ cười gian vì đã thành công trong mưu đồ.
"Muội coi muội kìa... cứ từ từ... không cần phải vui đến nỗi mà đi nhảy vào hồ liền chứ. Nếu như ta khinh công không nhanh thì xem muội bị chết chìm như thế nào."
Mắt của hắn rốt cuộc là bị làm sao thế này có cần nàng đem hắn đi phẫu thuật mắt không. Nhìn nàng giống như đang vui mừng lắm sao? Ông trời ạ, rốt cuộc là con đã chọc ngoáy cái gì mà người lại hành hạ con như thế này a.
Nàng không muốn sống nữa aaaa.
--- ------ ---------- TRÍCH ĐOẠN ---- ------ ------ ---
Nàng khóc trong lòng, "huhuhu ma ma, mấy vị đại nhân ma a, ta chưa từng giết người, ta rất ngoan hiền a, ta đây cũng không có chọc mấy vị đại nhân nha, đừng có nhát ta mà được không. Ngày mai ta sẽ kêu ca ca đẹp trai của ta làm cơm cúng mấy vị đại nhân mà. Nếu mấy vị đại nhân mà còn nhát ta nữa thì may sẽ không có cơm ngon ăn đâu đó, ta nói cho mấy vị đại nhân biết nha, không ăn được đồ ăn do ca ca đẹp trai của ta nấu đó là mấy đời không tu á, sẽ hối hận vạn vạn kiếp kiếp á." Dù cho nàng khóc lóc, cầu xin hay uy hiếp gì thì mấy vị đại nhân ma kia cũng bay, cũng khóc, cũng cười dập dờn ngoài kia.
Nàng cắn chặt răng, lấy hết sức bình sinh, lao cái vù sang phòng của vị ca ca đẹp trai của nàng.
"Sao vậy?" Hắn giả vờ hỏi.
"Từ nay ta sẽ ngủ chung với ca ca đẹp trai." Nàng tuyên bố, nói xong nàng liền cắm đầu leo lên giường, ôm lấy hắn, cuối đầu xát xuống ngực hắn để không phải nghe những tiếng kinh dị ngoài kia nữa. Hắn đưa tay lên giữa không trung, búng nhẹ ngón tay, thì lập tức những bóng đen ngoài kia liền biến mất. Hắn cuối đầu nhìn tiểu nhân nhi trong lòng, nụ cười gian nở rộ nơi khóe miệng, mà ôm lấy nàng vào lòng.
Nàng thầm nghĩ ca ca đẹp trai thật lợi hại, ngay cả ma quỷ khi thấy hắn cũng phải bỏ chạy mất dép nữa mà. Bằng chứng cụ thể là không phải nàng vừa chạy qua phòng của ca ca đẹp trai thì lập tức những tiếng kinh dị kia cũng biến mất. Ấy thật tội nghiệp nàng bị người ta bán mà còn phải giúp người ta kiếm tiền nữa.