
Dục Thần Chi Quả (Yêu Hồ)
Giới thiệu truyện
Họa sĩ: Phỉ Á
Cộng tách dịch: Nao và Analinh91
Người dịch (tiết tử đến chương 5): Nao
Người dịch (từ chương 6 đến hết): Analinh91
Phù U Giới nằm trên bầu trời, nơi mà hàng nghìn năm ánh sáng chưa từng chiếu rọi. Không chỉ bị che khuất trong những lớp mây dày đặc, mà cả Thiên Giới và Nhân Gian Giới cũng luôn tỏ ra keo kiệt, không để lại một tia sáng nào có thể xuyên thấu tới đây. Tại nơi cư ngụ của những yêu hồ hạ đẳng này, họ chưa bao giờ biết đến ánh mặt trời là gì.
Tử Nhã ngồi trước ngôi nhà gỗ cũ kỹ, tay nắm chặt búp bê ếch sứ trắng mũm mĩm, vừa chải hai búi tóc nhỏ vừa nở một nụ cười ngọt ngào. Đây là món di vật mà gia gia (ông nội) để lại cho Tử Nhã, một món đồ chơi từ Nhân Gian Giới, có tên là “Đại A Phúc”. Đại A Phúc giống với Tử Nhã, cũng là một sinh vật có mái tóc đen và đôi mắt đen bóng. Gia gia từng nói, người có mắt đen và tóc đen ở Nhân Gian Giới không phải điều hiếm, nhưng trong thế giới của yêu hồ, rất ít yêu hồ thuần túy sở hữu màu mắt và màu tóc như vậy.
Ánh mặt trời của Nhân Gian Giới rực rỡ và chói mắt, còn ánh sáng từ Thiên Giới thì tỏa sắc cầu vồng rực rỡ. Tuy nhiên, Tử Nhã chưa bao giờ được đặt chân đến hai nơi đó. Thông thường, khi yêu hồ trưởng thành, các bậc trưởng bối trong dòng tộc sẽ dẫn họ đến Nhân Gian Giới để chiêm ngưỡng. Nhưng Tử Nhã từ nhỏ đã mất đi người thân, và phải đợi đến tám mươi năm nữa mới có thể gọi là thành niên – khi mà yêu hồ phải sống hai trăm năm để trưởng thành. Do đó, cả quá khứ lẫn tương lai, cơ hội của Tử Nhã để đặt chân vào Nhân Gian Giới đều trở nên rất hiếm hoi.
Dẫu vậy, Tử Nhã không mấy bận tâm, cô vẫn sống tốt một mình.