
Dị Thế Đoạt Tình
Giới thiệu truyện
Thể loại: Đam mỹ, cường thủ hào đoạt, nhược công cường thụ, thụ sủng công, thụ truy công… Tác giả viết: Ý tưởng về đam mỹ này luôn dâng trào trong tâm trí, nên đành phải nắm bút viết ra >_< không biết có ổn không nhỉ?
Văn án 1: Bạn có bao giờ tự hỏi điều gì sẽ xảy ra khi một người vốn lạnh lùng và vô cảm bỗng một ngày tình cờ gặp được ai đó, khiến cho hắn cảm nhận được cảm xúc? "Ta muốn người ở lại, ta không thích ngươi đi, nên ngươi đừng đi nữa." “Ở lại… không được rời khỏi ta…” Nam nhân bị ôm chặt trong vòng tay, ánh mắt dõi theo sợi xích mảnh, lấp lánh sắc bạc, nối với chiếc khóa bạch thiết trên cổ, thầm cười khổ trong lòng. Với tình hình như thế này, việc rời đi thật sự không dễ.
Văn án 2: Vô cảm nam nhân suy nghĩ: “Làm sao để hắn thích ta?” Thuộc hạ đáp: “Công tử, với nữ nhân có rất nhiều cách để lấy lòng, nhưng với nam nhân thì chỉ có ba chữ thôi. Đó là: làm tình – và sủng.” Vô cảm nam nhân: “Đó là bốn chữ.” Thuộc hạ giải thích: “Chữ ‘và’ là kết nối giữa ‘làm tình’ và ‘sủng’, công tử không cần bận tâm đến nó. Theo ý kiến của thuộc hạ, với kinh nghiệm dạn dày đã khiến bao nam tử sa vào vòng tay mình, thuộc hạ tính ra đã…” Vô cảm nam nhân: “Đi vào trọng điểm.” Thuộc hạ nhanh chóng sửa lời: “Vâng, trọng điểm là: mọi nam nhân đều dễ bị cảm động bởi những người tốt với mình. Dù không cảm động, họ cũng sẽ có lòng biết ơn, và làm tình càng quan trọng hơn. Cơ thể nam nhân nhớ rất rõ, cứ theo kiểu dục tiên dục tử thì đảm bảo họ sẽ không quên được mình.” Vô cảm nam nhân: “Nếu hắn không cho ta sủng?” Thuộc hạ hình dung bộ dáng e dè như chuột thấy mèo của người kia, nở một nụ cười đáng ghét: “Vậy công tử hãy tham khảo loại sách đặt tại giá thứ 245 từ phải sang trong Thủy Tinh thư.”…. Giá thứ 245 từ phải sang trong Thủy Tinh thư: “Tù sủng luyến,” “Ngục giam tuyển tập,” “Cưỡng đoạt thẳng nam”… Thuộc hạ tóm gọn một câu: “Y không cho ngài sủng thì ngài cứ trói y lại rồi sủng!”