
Dệt Kén
Giới thiệu truyện
作茧: Dệt Kén
Tác giả: Dư Trình
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, đô thị
Tag: Ngược luyến, hơi ngọt, gương vỡ lại lành, HE, máu chó
Số chương: 64 chương + Ngoại truyện
Người dịch: Liang
Dệt kén - Mua dây buộc mình
Tưởng Lâu, người không nghe được ở tai trái, mang theo ký ức đau thương từ một trận đánh cách đây tám năm với ba thiếu niên cấp hai. Hắn đã phải đến bệnh viện trong tình trạng máu me đầy mặt. Khi bác sĩ hỏi về người giám hộ, Tưởng Lâu đã nghĩ đến người phụ nữ sinh ra mình, người mà hiện tại đang tham gia lớp học piano với một đứa trẻ khác — cũng gọi cô là "mẹ".
Sau tám năm, Tưởng Lâu trở thành học sinh xuất sắc tại trường Trung học Tự Thành số 1 và đã nhận học bổng. Hắn đã gạch chéo tên của bố mẹ trên tờ thông tin học sinh.
Vào một buổi tan học, hắn vô tình chứng kiến một học sinh mới chuyển đến lớp bị ba tên côn đồ chặn lại bên vệ đường. Học sinh mới, mặt cắt không còn giọt máu, nép sát vào bức tường, tạo nên một hình ảnh vừa buồn cười vừa thương xót. Dù không có chút tư lợi hay niềm vui trả thù, Tưởng Lâu vẫn quyết định ra tay cứu cậu.
Chỉ hai ngày sau, giữa giờ ra chơi ồn ào, Lê Đường đã chặn đường Tưởng Lâu trên cầu thang. Hắn không thể không nghiêng mặt để nghe lời cảm ơn từ tai phải của cậu. Điều này khiến Lê Đường nhận ra rằng góc nghiêng của Tưởng Lâu còn thu hút hơn cả góc chính diện, vẻ đẹp của hắn tựa như đang mời gọi.
Vào một đêm đông, Lê Đường đã lén vào phòng Tưởng Lâu, ôm chặt từ phía sau, với đôi mắt đỏ hoe hỏi: "Vì sao khi ấy cậu cứu tôi?". Tưởng Lâu quay lưng lại, ánh mắt trầm tư phản chiếu màn đêm sâu thẳm bên ngoài cửa sổ, bình thản đáp: "Không muốn thấy cậu bị người khác bắt nạt". Lê Đường hơi ngạc nhiên, hỏi lại: "... Người khác?". Tưởng Lâu chỉ đơn giản nói: "Ừ". Hắn thầm nghĩ: Tôi muốn mọi nỗi đau của cậu đều bắt nguồn từ tôi.
*Công "chẳng nói thật lòng với ai" x Thụ "chỉ nói thật lòng với công", không có quan hệ huyết thống, máu chó