
Dế Mèn Phiêu Lưu Ký
Giới thiệu truyện
Lời tác giả: Dế Mèn chuẩn bị rời Hải Phòng, tiếp nối hành trình đến miền Nam, sau đó là Sô-phi-a. Năm trước, Dế đã có dịp đặt chân đến bờ sông Đa-nuýp bên này, và giờ đây mới có cơ hội đến Bun-ga-ri. Trong lòng Dế Mèn luôn tràn đầy hy vọng. Dế Mèn có rất nhiều bạn bè, thường xuyên trao đổi thư từ với những người bạn ở Quảng Nam Đà Nẵng, thành phố Hồ Chí Minh, U-lan-ba-to, Răng-gun, Tô-ki-ô... Đi khắp nơi thật thú vị, và có thêm nhiều người bạn mới. Đất nước thật tuyệt vời, nhưng chân của Dế Mèn lại không biết đến nơi nào là cùng tận.
Một lần, tôi đến thăm trường phổ thông số 5 ở ngoại thành Mát-xcơ-va. Các học sinh ngồi lắng nghe câu chuyện về cuộc chiến chống đế quốc Mỹ ở Việt Nam, và rồi có một câu hỏi được đưa ra: “- Các bạn có quen Dế Mèn không?” Tất cả mọi người cùng cười vang, và giơ tay lên như một cách thể hiện sự quen thuộc. Những bạn bè ở Mát-xcơ-va đã gửi cho tôi một món quà mà tôi cần chuyển cho Dế Mèn. Đó là một chiếc hộp lớn, bên trong có một chiếc khay nhôm vuông, giống như một khoảng sân gạch, trên đó có cây chuối, cây tre, quả dứa và nhiều bức tượng bằng nhựa màu, thể hiện đủ hình ảnh của Dế Mèn, Dế Trũi, bác Xiến Tóc, cái Kiến, cô Niềng Niễng và anh Gọng Vó...
Khi đó, tôi đã hỏi Dế Mèn: “- Anh đã đi nhiều thế anh học được điều gì?” Dế Mèn đã trả lời: “- Nhiều lắm chứ. Tục ngữ có câu: Đi một ngày đàng học một sàng khôn cơ mà. Trái đất như quyển sách hay, ai chịu khó xem xét và suy nghĩ đều học được những điều bổ ích.” Những bạn ở thành phố cửa biển Hải Phòng! Những bạn ở Sô-phi-a! Các bạn ở phía Nam đất nước! Câu nói đầy ý nghĩa này của Dế Mèn, xin được gửi đến các bạn.
Hà Nội, tháng ba 1986
Tô Hoài.
NXB Kim Đồng