
Dây Dưa Không Dứt
Giới thiệu truyện
Cô gặp anh đúng vào mùa hoa sen, giữa mùa hè oi ả. Lần đầu tiên chạm mặt, mọi thứ diễn ra không đúng thời điểm; anh quên cô trong chốc lát, trong khi cô lại chìm đắm vào tận cùng nỗi tuyệt vọng. Khi lần thứ hai tái ngộ, tình huống lại không thuận lợi, lần này họ gặp nhau tại tòa án. Anh kiên quyết tranh giành quyền nuôi con, cướp đi mọi ảo tưởng và hy vọng của cô. Tóm lại, mọi chuyện chỉ có thể diễn ra trong một câu: “Tối không nên, vô yêu hầu hạ.” Nếu không còn tình yêu, tại sao lại vẫn còn dây dưa? Khi màn đêm buông xuống, liệu ai là người đa tâm? Ai đã bị cuốn hút? Ai từ trên cao nhìn xuống, khiến cô lâm vào thế đường cùng? Yêu hận đan xen trong suốt bảy năm, năm tháng bình yên trôi qua trong hạnh phúc khi họ nắm tay nhau. Liệu đây có phải là kết thúc viên mãn? Đoạn tình duyên này, đối với cô, là không còn lối thoát, còn với anh, lại chính là khởi đầu...
Khái quát về nhân vật chính: Nam chính: Lệ Trọng Mưu, được xem như “Nhân trung long phượng”, là một người đàn ông quyền thế nhưng cũng đồng thời là một kẻ ngốc nghếch không hiểu tình yêu là gì. Một tai nạn bất ngờ đã đưa anh đến gần với Ngô Đồng và khiến anh nhận ra rằng trong thế giới này vẫn còn có một người phụ nữ đã sinh con cho mình. Anh tin rằng mọi chuyện đều do Ngô Đồng sắp đặt: cô cố tình tạo ra tai nạn, lên tòa án tranh chấp quyền nuôi con và công khai tin tức “có người phụ nữ sinh con cho Lệ Trọng Mưu” cho truyền thông. Trong mắt anh, cô chỉ là một người ham tiền và tất cả những gì cô làm chỉ vì danh lợi. Tuy nhiên, tình thế không đơn giản, bởi đứa trẻ chính là sợi dây liên kết giữa họ. Ngô Đồng không chỉ bước vào cuộc sống của anh mà còn xâm nhập cả vào trái tim anh. Anh không hiểu tại sao khi thấy cô bên người đàn ông khác lại cảm thấy tức giận, cũng không lý giải nổi nỗi đau trước những khó khăn mà cô đã trải qua. Chỉ duy nhất khi cô quyết định rời bỏ anh, không cần đến anh, anh mới nhận ra rằng mình cần cô biết bao, rằng sự hiện diện của cô là điều không thể thiếu.
Nữ chính: Ngô Đồng là một cô gái nhỏ bé, âm thầm giữa thế giới rộng lớn, với vẻ ngoài bình thường và hoàn cảnh cũng tầm thường. Bảy năm trôi qua, cô đơn độc nuôi nấng đứa con bằng những đồng lương ít ỏi. Cô tình cờ biết đến anh và thầm mến anh, coi anh như một vị thần, lặng lẽ quan tâm và chăm sóc cho anh, như muốn ghi nhớ từng khoảnh khắc bên anh. Cô giữ trong lòng một tình yêu đơn phương, thưởng thức những giây phút ấy mà không dám bày tỏ. Trong một lần say rượu, cô và anh đã có lúc gần gũi. Cô ý thức rõ mình quá bé nhỏ và kém cỏi nên đã chọn cách lặng lẽ rời đi, để bao bọc giữ kín bí mật này, khiến anh không hề hay biết người con gái đã mang đến cho anh sự vui vẻ đêm hôm đó là ai. Ai ngờ, một đêm tình lại dẫn đến việc... cô mang thai. Một lần nữa, cô lựa chọn bỏ đi, cùng đứa con biến mất khỏi thế giới của anh, nơi không có ai như cô. Nhưng rồi một vụ tai nạn đã kéo cô vào rắc rối và những xáo trộn trong lòng, khiến trái tim vốn bình lặng nay lại dậy sóng. Trong lòng cô, anh vẫn là thần thánh, mặc dù đã nhiều năm xa cách. Nhưng anh dành cho cô sự đối xử ra sao? Cô yêu anh bằng cả tấm lòng nhưng nhận lại được gì? Trào phúng? Khinh miệt? Giờ đây, cô chỉ có con, chỉ muốn âm thầm bảo vệ mối quan hệ duy nhất này, mong muốn giữ lại một điểm niệm tưởng. Nhưng… anh không đồng ý, anh muốn cướp đoạt hết thảy những gì của cô, ngay cả đứa bé cũng không tha. Trong một đêm say đắm, cô tưởng rằng mọi hối tiếc sẽ tan biến, nhưng chỉ là ảo mộng. Anh không hề yêu cô, không hiểu yêu là gì, anh như một ác quỷ, và ngay cả chút tự tôn cuối cùng của cô anh cũng muốn dẫm nát. Quyết tâm bỏ lại tất cả, rời bỏ anh với nỗi đau và trái tim rỉ máu, nhưng anh không chịu buông tha. Anh dốc mọi thủ đoạn để giành lại cô. Liệu cô còn có thể tin vào anh không? Anh thực sự yêu cô sao? Cô không tin, không dám tin, vì tình thế đã quá sâu sắc, nếu lại một lần nữa tin tưởng anh, mọi thứ sẽ lại tan vỡ… lúc đó, liệu cô có thể chịu đựng nổi?