
Dạ Khúc: Năm Câu Chuyện Về Âm Nhạc Và Đêm Buông
Giới thiệu truyện
Trên những quảng trường trải dài tại nước Ý hay khu vực đồi Mavern, từ tầng thượng của khách sạn Hollywood sang trọng cho đến những căn hộ khiêm tốn ở London, ta thấy hình ảnh của những người trẻ đầy ước mơ, những nghệ sĩ chưa thành danh, cùng những ngôi sao từng nổi bật một thời. Mỗi nhân vật trong câu chuyện đều có những cuộc gặp gỡ giúp họ nhìn lại tình yêu với âm nhạc, trăn trở về ước mơ trong cuộc sống, và chiêm nghiệm quá khứ vào hiện tại, như những ký ức huyền diệu thoáng qua trong đêm tối.
Sau sáu tiểu thuyết, trong đó có một tác phẩm đoạt giải Man Booker, Kazuo Ishiguro, nhà văn được báo New York Times tán dương như “một thiên tài độc đáo”, đã cho ra mắt Dạ Khúc - tập truyện ngắn đầu tay của mình. Với cách viết nhẹ nhàng, tinh tế và súc tích mà vẫn đầy đủ, năm câu chuyện trong tập này lắng đọng, trong suốt tựa pha lê, xoay quanh một chủ đề sâu sắc: cuộc chiến giữ gìn cảm giác lãng mạn trong cuộc sống, ngay cả khi tuổi tác tăng dần, các mối quan hệ phai nhạt, và niềm hy vọng từng mãnh liệt dần dần mờ nhạt.
Về tác phẩm, có nhiều ý kiến nhận định: “Một cuốn sách vô cùng thông minh về thời gian trôi qua cùng với những khoảnh khắc thăng hoa, khiến hành trình ấy trở nên đáng giá.” - Christian House, Independent on Sunday. “Một cuốn sách tràn đầy tiếc nuối, nhưng cũng thấm đẫm trắc ẩn với những cuộc đời đang giấu giếm phía sau nụ cười, những giấc mơ tàn lụi.” - Neel Mukherjee, Time. “Đây không chỉ là những câu chuyện về âm nhạc, mà còn là những nghiên cứu về mối quan hệ, nhấn mạnh sự nổi tiếng và cái giá phải trả để trở thành người thành danh hay đối mặt với thất bại trong thế giới hiện đại.” - Jonathan Coe, Financial Times. “Cũng như Mãi đừng xa tôi, Dạ Khúc được viết theo phong cách đơn giản, gần gũi, có phần rời rạc và kém trang trọng hơn những tác phẩm trước đó của ông. (...) Dù các câu chuyện chủ yếu xoay quanh tài năng nghệ thuật -- cùng những nguy cơ và sự khắc nghiệt đi kèm với chúng; rằng ai có được và ai không -- nhưng chúng lại tập trung hơn vào những vấn đề rộng lớn về cuộc sống.” - Christopher Tayler, The Guardian.