
Cuối Cùng Vẫn Bỏ Lỡ Nhau
Giới thiệu truyện
Khi ta mới lên năm, ta như một cái đuôi bé nhỏ luôn quấn quýt bên hắn, ngày ngày gọi hắn là ca ca. Mỗi lần như thế, hắn lại âu yếm nhìn ta, nhẹ nhàng chạm vào mũi ta, nói ta là nha đầu ngốc nghếch. Đến khi ta mười lăm tuổi, ta vẫn giữ hình ảnh cái đuôi nhỏ ấy, chạy theo hắn và vẫn gọi hắn là ca ca như trước. Hắn lúc này vẫn là hắn, nhưng dường như đã không còn là ca ca thương yêu ta như thuở ban đầu. Khi ta tròn đôi mươi, hắn dẫn quân ra trận, để lại ta một mình ở đây, nơi ta bị ép buộc phải thành hôn với thái tử. Ta viết cho hắn bức thư, trong đó có dòng chữ: “Ca ca, ta muốn gọi huynh là ca ca, nhưng lại không muốn huynh là ca ca của ta nữa…”. Thế nhưng, ta đã đợi mãi cho đến khi cúi đầu bái đường, mà vẫn không thấy hình bóng hắn xuất hiện.