
Cưới Chui, Tổng Giám Đốc Xin Bình Tĩnh
Giới thiệu truyện
Giới thiệu: Đắm chìm trong một âm mưu, sau một lần giúp đỡ, hai người trở thành vợ chồng nhưng lại bị xã hội nghệ sĩ đồn thổi rằng anh chính là kim chủ của cô.
Đoạn trích: Thời điểm đó, cô đã vươn mình trở thành nữ diễn viên có sức ảnh hưởng nhất trong làng giải trí. “Nghe nói em muốn quay phim?” Người đàn ông chôn đầu vào cổ cô, trầm giọng nói. “Đúng.” “Nghe nói, có diễn *, còn diễn đến cả... kết cục?” Người đàn ông lại hỏi với giọng trầm lắng lần nữa. “Vâng, đúng vậy.” Cô gái bắt đầu cảm thấy run rẩy. “Bà xã à, đức hạnh của em đâu rồi? Ranh giới cuối cùng của em ở đâu hả?” “Trình Tự Cẩm, anh đủ rồi đó, đức hạnh và ranh giới cuối cùng của anh ở đâu thì của em cũng ở đó đó.” “Bà xã, tụi nó vỡ hết trong cái miệng nhỏ phía dưới của em rồi.” “…”
Khi sự thật dần dần được phơi bày, nhìn lại những tháng ngày ấm áp đã qua, ai thực sự là vị thần trong trái tim u tối của người kia đây? “Trình Tự Cẩm, hôm nay em mới biết, thì ra anh hận một người mà cũng có thể đối xử với cô ta tốt đến vậy.” Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh, rốt cuộc cô cũng cảm thấy kiệt sức: “Anh chính là thuốc độc.”
Tại buổi lễ đón tiếp ký giả, trên màn hình lớn xuất hiện một bản ly hôn và một video clip xin rút lui. “Ông xã, vở kịch tình ái này, em diễn không được, em nhận thua, nhưng em biết anh cũng chả phải kẻ thắng thật sự.” Trong nháy mắt, mọi người hoảng loạn không thôi, còn anh khi nghe được từ “ông xã” cũng ngây người một lúc lâu. Đây là lần đầu tiên cô gọi anh như vậy, nhưng cũng là lần cuối cùng, như thể một cái gì đó dần dần bay xa khỏi tầm mắt, như một làn khói, không thể bắt kịp.
Những lần gặp lại: Lúc tái ngộ, cô đã rời khỏi ánh hào quang, trở thành một chuyên gia đàm phán nổi tiếng! Liệu trong cuộc chiến này, ai sẽ là người chiến thắng, ai sẽ là kẻ thua cuộc?
Đoạn trích bảo bối: “Chú à, chú tìm ai?” “Mẹ cháu.” “Chú à, sao chú lại mắng chửi cháu?” “Chú nói là chú tìm mẹ cháu.” “Chú là ai?” “Chú là ba cháu.” “Vậy được, chú cởi quần ra để cho cháu giám định trước đã.” “Tại sao phải cởi quần?” “Bởi vì mẹ cháu nói, ba cháu bị bệnh lây qua đường tình dục nên đã cắt mất ‘bạn nhỏ’ rồi, nếu chú không có * thì chứng minh chú là ba cháu.” Người nào đó nghiêm mặt, im lặng vài giây sau đó tức giận rống to: “Tô Nhan.”