
Cuộc Sống Ở Dị Thế Của Mặc Liên
Giới thiệu truyện
Thể loại: Xuyên không, dị giới, nữ cường, nam cường, sạch, sủng
Editor: Umi
Nàng trong kiếp trước là một người lạnh nhạt, vô tình, nhưng đã hy sinh mạng sống vì bảo vệ một bé trai. Khi tái sinh, nàng trở thành một bé gái bất hạnh, mồ côi cha mẹ từ nhỏ và bị chính người thân trong gia đình ghét bỏ. Dù vậy, nàng quyết tâm bám trụ sinh tồn nơi thế giới lạ lẫm, nơi mà cường giả chiếm ưu thế. Với tay cầm hỗn nguyên giới tử, nàng chế tạo thần dược, thu phục thần thú và luyện chế thần khí, từng bước mở ra con đường trở thành cường giả.
Đoạn ngắn một
“Không tốt rồi! Đại nhân! Tây ma hoàng dẫn Ma tộc tới tận cửa thành rồi!” Một vệ binh hốt hoảng xộc vào phòng thành chủ để thông báo.
“Cái gì???” Thành chủ sững sờ, sắc mặt biến đổi. “Còn làm cái gì nữa! Mau mời Tây ma hoàng đến đây!”
Vệ binh với vẻ mặt đau khổ đáp: “Tiểu nhân có mời nhưng mà Tây ma hoàng không chịu tiến vào!”
“Cái gì? Lẽ nào Tây ma hoàng muốn tiêu diệt thành ta!” Sắc mặt thành chủ càng thêm nghiêm trọng.
“Hình như không phải vậy.” Tiểu binh chợt nhớ ra điều gì đó.
“Có chuyện gì mau nói đi!” Thành chủ sốt ruột hỏi lại.
“Tây ma hoàng nói hắn chỉ là đến đây để bái phỏng Mặc Tôn đại nhân, còn dặn dò chúng ta ngàn vạn lần không nên quấy rầy Mặc Tôn đại nhân nghỉ ngơi.” Tiểu binh giải thích.
Thành chủ: “... ”
Đoạn ngắn hai
Hắc Dực khom người, nói: “Tôn chủ!”
Người nào đó miễn cưỡng mở miệng đáp: “Sao?”
Hắc Dực thông báo: “Tiểu thư hủy dung công chúa.”
Người nào đó vô tâm bình luận: “Uh, nàng ta dáng dấp như thế, hủy dung cũng giống như trang điểm thêm đôi chút cho dung nhan.”
Hắc Dực nói tiếp: “Còn nữa... Tiểu thư cướp sạch bảo khố của Hỏa Long Tộc.”
Người nào đó không bận tâm về sự hỗn loạn ngoài kia đáp: “Đó là vinh hạnh của Hỏa Long Tộc, dặn Thủy Long Tộc và Phong Long Tộc chuẩn bị cho thật tốt, miễn làm cho tiểu thư… mất hứng.”
Hắc Dực không biết có nên tiếp tục hay không: “… Tiểu thư còn muốn mang Nguyên Cực Băng của Hàn Nguyệt Thiên Tôn đi.”
Người nào đó đảo cặp mắt đầy ý cười, nói: “Có sao đâu, bảo Linh Vũ Thiên Sứ đưa tiểu thư đi, nhớ dặn nàng chú ý giữ ấm, đừng để bị ốm là được.”
Hắc Dực chép miệng, tiếp tục: “Còn chuyện này nữa ạ... Tiểu thư... cứu được Vương Tử của Tinh Linh Tộc. Nghe người ta nói Vương Tử tuyệt sắc vô song, người gặp người thích, không biết tiểu thư nàng… có hay không… giống phần lớn những nữ tử khác…”
Lần này, người kia không kịp trả lời, chỉ để lại một tàn ảnh, bỏ lại nơi đó không còn bóng dáng nào nữa.