
Cùng Quân Đi Về
Giới thiệu truyện
Thể loại: Trầm ổn ôn nhu hoàng đế công x Đại nội tổng quản ôn nhuận kiên cường trung khuyển thụ, hỗ sủng, 1×1, cung đình hầu tước, bố y sinh hoạt, tình hữu độc chung, HE.
Editor: Siu Nhơn Mèo
Tình trạng bản gốc: 77 chương chính văn + 1 đoạn chương + 13 PNT
Tình trạng edit: Ừm…
Thẩm Ngôn chỉ có một ước vọng duy nhất, đó là được ở bên người mà hắn tôn trọng nhất trên đời, bên cạnh Quân, cùng nhau vượt qua mọi sóng gió và khó khăn. Họ trao cho nhau hơi ấm và tình thân thương...
Lục điện hạ: “Tiểu Ngôn tử, sau này theo bổn Điện xuất cung lập phủ. Ta sẽ cưới vợ cho ngươi.”
- ----
Lục Uyên: “Ngươi muốn đi phải không? Trẫm thả ngươi đi, đi càng xa càng tốt.”
- ----
Thẩm tổng quản: “Nô tài có chết, cũng muốn chết bên cạnh bệ hạ.”
- ----
Lục Hành Chỉ: “Đối với thảo dân mà nói, danh lợi chẳng qua chỉ là mây khói, thảo dân chí không ở nơi này, ước muốn nửa đời còn lại cũng chỉ là bảo hộ một người sống đến cuối đời.”
- ----
Thẩm Ngôn: “May mắn được kề cận cùng Quân, đời này không hối tiếc.”
Về công: Công là hoàng đế, có hậu cung và hoàng tử. Sau khi hai người xác lập quan hệ, công không bước vào hậu cung nữa, mà chỉ có công thụ bên nhau.
Về thụ: Thụ là thái giám thật, với phương pháp thiến được thực hiện trong cổ đại, ở đây áp dụng phương pháp cắt tinh hoàn.
Không có cẩu huyết, ngược thân, ngược tâm lẫn nhau. Triều đại được miêu tả không có thật trong lịch sử.
Editor lảm nhảm: Em thức trắng đêm vì không thể ngừng cày bộ này. Âm mưu và dương mưu chốn cung đình được tác giả viết khá ổn, hợp lý và logic. Thiết lập công thụ thì không cần bàn, đến giờ công trong tác phẩm này đã chiếm lĩnh vị trí Hoàng Đế công trong lòng em rồi: "((((((((( Tác giả viết rất chắc tay, không hề nhàm chán, các tình tiết đều rất cảm động. Giờ mà kể ra, chắc em không ngừng được. Em nghĩ sau khi các mẹ đọc bộ này cũng sẽ có cảm nhận như em. Giờ em xin tạm dừng tại đây để tập trung vào hỏa lực đào hố!
Thêm một vài lý giải của em về từ “Quân” trong tên truyện: Đây là một đại từ xưng hô, mang nhiều ý nghĩa và rất đẹp. Đến giờ em vẫn chưa tìm thấy từ thuần Việt nào có thể thay thế cho nó. Một tiếng gọi “Quân” dùng để xưng hô với người yêu dấu, chứa đựng sự mến mộ, tha thiết, nỉ non, ngượng ngùng và một chút kính trọng. Thật sự, em không thể diễn tả hết cảm nhận của mình về từ này, tóm lại là em rất thích từ này. Thay thế nó bằng từ khác sẽ mất đi cái ý vị và vẻ đẹp của nó. Chính vì vậy, dù dịch văn hay dịch nhạc, em vẫn giữ nguyên từ này. Đến đây thôi, không nói nữa sẽ lại thành lảm nhảm thật.