
Cùng Nhảy Dưới Ánh Trăng Đỏ
Giới thiệu truyện
Thể loại: Cổ đại, HE
Số chương: 84 chương
Đây là một tác phẩm giả tưởng, hoàn toàn không liên quan đến thực tế hay lịch sử, bất kỳ sự tương đồng nào cũng chỉ là ngẫu nhiên. Dạ Đông Tuyết là tam tiểu thư của Dạ gia, cuộc sống của nàng bị xem là thừa thãi trong mắt mọi người. Họ coi nàng vừa vô dụng lại vừa dở hơi. Một ngày nọ, khi Bạch Y Thần đến làm khách tại Dạ Phủ, Dạ Đông Tuyết quyết định bám theo hắn vì tò mò.
Từ đó, xuất hiện những lời đồn ác ý về Dạ Đông Tuyết, cho rằng nàng đang cố gắng quyến rũ Bạch Y Thần, thậm chí có người còn ra tay hãm hại nàng. Không một ai tin vào lời nói của nàng, mọi người đều nghĩ rằng nàng sai trái, còn Dạ Đông Tuyết thì chưa bao giờ biện bạch. Nàng chỉ ngây ngốc nở nụ cười.
Cuối cùng, một ngày, Dạ Đông Tuyết mất mạng. Lúc này, Bạch Y Thần mới nhận ra rằng trong lòng hắn đã có nàng. Thật đáng tiếc, khi hắn nhận ra thì đã quá muộn màng, Dạ Đông Tuyết đã ra đi. Thi thể của nàng bị đánh cấp.
Ở một nơi khác, Dạ Đông Tuyết tỉnh dậy. Ánh mắt nàng giờ đây không còn ánh sáng rực rỡ, chỉ còn lại sự u ám. Tang Ly nở một nụ cười, hỏi:
“- Nàng cứ làm bản thân mình bị thương như thế?”
Dạ Đông Tuyết lạnh lùng nhìn hắn và thờ ơ đáp:
“- Không phải có ngươi chữa cho ta sao?”
Nàng không còn là Dạ Đông Tuyết nữa. Giờ đây, nàng có thể làm những điều mà mình mong muốn, như… tiêu diệt Dạ gia chẳng hạn. Dạ Đông Tuyết im lặng, giờ đây nàng chỉ tỏa ra sự lạnh lẽo; có lẽ đây mới là bản chất thực sự của nàng, hoặc có thể không phải. Nàng đã thay đổi, giống như thế gian này luôn biến đổi. Dạ Đông Tuyết đã chết, và từ giờ trở đi, nàng sẽ được gọi là Nguyệt Vô Thường.
Trong thế gian này, mọi thứ đều có thể là giả dối: tình thân là giả, tình yêu cũng là giả, chỉ có duy nhất một điều là thật, đó chính là nỗi đau. Bi ai là tên của hắn.
Bởi vì đồng cảm, hay sự thu hút lẫn nhau, hoặc có thể do định mệnh đã sắp đặt, hai người này sẽ gắn bó với nhau suốt đời.
Đoạn ngắn 1:
Nàng luôn cảm thấy lạnh lẽo, mong muốn được nếm trải hơi ấm. Dù không nói ra, nhưng Tang Ly vẫn hiểu, tiến lại gần ôm nàng vào lòng.
“- Thường Thường của ta nha…”
Hắn nhẹ nhàng cọ trán lên đầu Nguyệt Vô Thường, làm mái tóc nàng rối loạn. Nguyệt Vô Thường khẽ nheo mắt nói:
“- Tang Ly, chế cho ta thuốc.”
“- Thường Thường muốn thuốc gì?”
“- Thuốc tăng chiều cao. Ta không muốn bị ngươi ôm. Ta muốn ôm ngươi.”
Khóe môi Tang Ly co giật, nhẹ nhàng nói:
“- Vậy ta để Thường Thường ôm là được rồi.”
Tang Ly hơi khuỵ chân xuống, để chiều cao trở thành bằng với Nguyệt Vô Thường. Nguyệt Vô Thường lập tức dang tay ôm lấy hắn, Tang Ly cũng thuận theo, chỉ cần Thường Thường của hắn cảm thấy tốt thì hắn sẽ vui vẻ chấp nhận. Hắn tựa cằm lên vai nàng và tận hưởng sự gần gũi.
Nhưng mà… tư thế này thật sự rất mỏi nha.
Đoạn ngắn 2:
Nguyệt Vô Thường hờ hững nhìn Tang Ly, thờ ơ nói:
“- Ta sẽ không làm thê tử của ngươi. Sẽ không trở thành người phải sống phụ thuộc vào kẻ khác.”
Tang Ly cười và ôm nàng vào lòng nói:
“- Vậy không cần làm thê tử của ta. Ta sẽ là người của nàng.”
Nguyệt Vô Thường nhíu mày nhìn hắn, bá đạo nói:
“- Ngươi vốn là của ta.”