
Cưng Chiều Thành Nghiện
Giới thiệu truyện
Văn án: Lê Nhã Phù sống dưới hai hình ảnh khác nhau trong mắt mọi người: một là người giành huy chương vàng trong cuộc thi trình diễn violon, hai là vị hôn thê của Bạch Quân Diễm. Bạch Quân Diễm thường dành cho Lê Nhã Phù sự ân cần, mọi mong muốn của cô đều được đáp ứng, thế nhưng hắn chưa bao giờ chạm vào cô. Lê Nhã Phù nhận thức được rằng hắn không yêu cô, bởi trái tim hắn vẫn còn vương vấn mối tình đầu không thể phai nhòa, và hắn từng yêu người con gái ấy một cách cuồng nhiệt. Trong lúc say rượu, hắn đã ôm cô và gọi tên người con gái đó. Hắn luôn tìm cách yêu cầu cô chơi những bản nhạc gợi nhớ giữa hắn và mối tình đầu, đồng thời những nhà hàng mà cả hai cùng ghé thăm đều là những địa điểm mà hắn đã từng đến với cô gái đó. Dù cho người đời xung quanh chế nhạo, chê bai cô là người quá bi thảm, Lê Nhã Phù vẫn bình thản, không phản kháng, dịu dàng tiếp tục nỗi nhẫn nhịn của mình.
Mọi thứ đều êm đẹp cho đến khi mối tình đầu của Bạch Quân Diễm quay trở lại, và Lê Nhã Phù quyết định chia tay. Nhiều người cho rằng cô chia tay vì cảm giác bị kích thích từ sự trở lại của nữ chính, nhưng trên thực tế, lý do đó không hoàn toàn chính xác. Quyết định của cô bắt nguồn từ sự xuất hiện của một người đàn ông mà cô từng nghĩ đã chết.
***Ngày Lê Nhã Phù mới bảy tuổi, mẹ cô đã mang về nhà một cậu bé ăn xin từ ngoài đường. Kể từ lúc đó, mọi thứ Lê Nhã Phù có đều phải chia sẻ với cậu bé ấy, từ thức ăn đến áo quần, trong khi mẹ cô dành cho cậu sự yêu mến. Tình trạng đó khiến Lê Nhã Phù vô cùng ghét cậu. Dù cậu đã nỗ lực nấu nướng, giặt giũ và làm thêm trong những ngày Đông lạnh giá chỉ để kiếm tiền đóng học phí cho cô, thì cô vẫn tỏ ra thờ ơ và chán ghét cậu. Cô ném số tiền cậu kiếm được xuống đất và mắng cậu rời đi. Sau đó, cậu thật sự đi mất, không ai biết được cậu đang ở đâu. Những lúc như vậy, Lê Nhã Phù lại nhớ cậu bé đến điên cuồng và luôn nghĩ rằng cậu đã chết. Thế nhưng, một ngày nọ, cậu đã xuất hiện ngay trước mặt cô. Giờ đây, cậu đã thành công, không còn là cậu bé ăn xin như xưa. Cô vẫn nghĩ rằng cậu hận cô, nhưng cậu lại nói: "Anh đã không phải là một đứa ăn xin nữa. Anh có thể ôm em không?"
***Bạch Quân Diễm luôn tin rằng Lê Nhã Phù yêu hắn say đắm, rằng thiếu hắn thì cô không thể sống nổi, cho đến khi một người đàn ông tên Giang Hàn xuất hiện… Lúc đó, hắn mới nhận ra rằng người phụ nữ luôn tỏ ra nhu mì với hắn lại có thể tàn nhẫn thế nào.