
Cứ Ngỡ Là Không Yêu Em
Giới thiệu truyện
Đối với vật sủng mà anh được dâng tặng đến tận tay, anh chỉ coi đó như một món đồ chơi, với ý định trêu chọc và nhìn xem ánh mắt đầy lo lắng của cậu. Trong mối quan hệ giữa hai người, anh chính là người giữ quyền sinh sát, là kẻ có thể điều khiển mọi thứ. Anh khẳng định sẽ không yêu cậu. Bởi lẽ, anh hiểu rằng trong trò chơi tình yêu, kẻ yêu trước luôn là kẻ thua cuộc, sẽ chỉ mang về những thương tổn. Vì thế, Lộc Hàm, tôi sẽ không yêu em.
Tuy nhiên, những kẻ không tin vào vận mệnh như chúng ta lại thường bị cuốn vào những vòng xoáy của định mệnh. Cả hai cùng sống chung dưới một mái nhà, còn anh thì không thể kìm chế bản thân mà chăm sóc cậu từng chút một. Thấy cậu bị phản bội và tổn thương bởi chính gia đình mình, lòng anh trĩu nặng nỗi đau. Khi nhìn thấy cậu cô độc, đứng trong góc tối với những vết thương bị liếm láp, anh không thể nào cầm lòng, muốn tiến lại gần, mang đến cho cậu chút ấm áp, dù chính bản thân anh cũng không đủ sức làm cho mình ấm áp.
Khi nhìn những vết thương trên cơ thể cậu, trái tim anh quặn thắt, cảm thấy hối hận vì đã không bảo vệ cậu. Mỗi lần thấy cậu tiếp xúc với những người đàn ông khác, cơn tức giận trong anh dâng trào, anh sẽ không ngần ngại kéo cậu về, rồi mạnh tay ném cậu lên giường, làm đủ mọi điều cho đến khi cảm thấy thỏa mãn. Dù cách ép buộc này khiến cậu khóc, anh hoàn toàn không thể kiềm chế, bởi vì sâu thẳm trong lòng, anh yêu cậu… Điều mà Ngô Thế Huân nghĩ rằng sẽ không xảy ra cuối cùng lại thành hiện thực. Nhưng anh là một kẻ cứng đầu; đã yêu thì sẽ yêu, nếu như đã yêu rồi anh sẽ không bao giờ buông tay.
Tin vào lý thuyết rằng kẻ yêu trước sẽ thua cuộc chẳng có nghĩa lý gì nếu như người mà anh yêu là em, Lộc Hàm, thì anh sẵn lòng nhận thua cả đời. Thế nhưng, nếu anh đã quyết định em thuộc về anh, thì em sẽ không bao giờ thoát khỏi! Dù em có chạy đến chân trời góc bể, anh nhất định sẽ đuổi theo, trái tim và thân thể em đều thuộc về Ngô Thế Huân. Lộc Hàm, em đã từng nói với anh: “Em cho rằng, em sẽ không yêu anh.” Lộc Hàm, em đã sai, anh cũng đã sai!