
Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút!
Giới thiệu truyện
Truyện "Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút!" mang đến một câu chuyện thú vị và hấp dẫn, thuộc thể loại ngôn tình. Tuy nhiên, tình yêu trong truyện không chỉ ngọt ngào mà còn dấy lên những bi kịch, đen tối. Độc giả sẽ phải đi đến đoạn kết mới có thể cảm nhận được những tình cảm bị giấu kín từ lâu, những bí mật tưởng chừng không thể chạm vào lại được hé lộ, để lại lòng người trăn trở...
Khi mới mười tuổi, Tống Khuynh Vân bị cha đuổi ra khỏi nhà cùng với người mẹ ngốc nghếch của mình. Đúng lúc đó, một chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước mặt cô. Suốt tám năm qua, nhà họ Hạ đã che chở cho cô và mẹ cô. Vào ngày sinh nhật tròn mười tám tuổi, cũng là thời điểm lễ cưới của cô với đại thiếu gia nhà họ Hạ – Hạ Vũ Hi. Trong phòng hóa trang của buổi lễ, hắn lại nhục mạ cô khi đang dây dưa với một người phụ nữ khác, chỉ vì cô không phải là người mà hắn mong muốn kết hôn.
Ba tháng sống trong vòng tay của cuộc sống xa hoa khiến cô cảm thấy sợ hãi. Lần đầu tiên, hắn đưa cô ra ngoài ăn tối dưới ánh nến, cũng là lần đầu tiên hắn thể hiện sự dịu dàng với cô. Nhưng không ai có thể ngờ được rằng đằng sau sự dịu dàng ấy là một sự thật tàn nhẫn; hắn không hề do dự khi đưa cô lên giường cùng với người đàn ông khác, khiến trái tim cô đau đớn.
Sau năm tháng, cô mang thai, và khi hắn chở cô đến bệnh viện, hắn lạnh lùng nói: “Thân thể cô bẩn thỉu, không xứng sinh con cho tôi.” Cô tuyệt vọng nhìn hắn và lạnh lùng đáp lại: “Vậy thì cứ lấy đứa nhỏ đi đi, anh cũng không xứng làm cha của nó.” Khi người hắn yêu trở về nước và hắn muốn giành lại vị trí phu nhân từ cô, hắn nhẫn tâm ra tay khi cô đang ngồi trên xe, hả hê nhìn cảnh cô và mẹ mình vùi thây trong biển lửa.
Sáu năm sau, một phiên bản thu nhỏ của cô chỉ vào tivi, nhìn hắn cùng vị hôn thê đang tươi cười rực rỡ. Cô bé ngây thơ hỏi: “Mẹ! Sao tên khốn kiếp này lại ở trong TV, còn bà tám bên cạnh hắn là ai vậy? Dáng người thật khó coi.” Gương mặt giống hệt mình của con gái khiến cô mỉm cười. Cô dịu dàng nói: “Mẫn Nhi! Mẹ dẫn con đi chơi ‘Vô gian đạo’ có được hay không?”