
Công Chúa Lưu Manh Và Hoàng Tử Côn Đồ
Giới thiệu truyện
Nó - Nguyễn Hoàng Bảo Linh, 17 tuổi, là một cô gái côn đồ chính hiệu. Với khả năng đánh nhau và cãi nhau thiên phú, cô gần như không có gì là không biết. Tuy nhiên, vẫn có một khuyết điểm nhỏ xíu: gương mặt của cô trông quá trẻ con. Dù đã 17 nhưng nhìn vào, dễ nhầm tưởng cô chỉ là học sinh cấp 2. Thông minh thì không thiếu, nhưng Bảo Linh luôn chọn cách giải quyết mọi vấn đề bằng nắm đấm. Châm ngôn sống của cô là: “Người không đụng ta sẽ không đụng người, nhưng nếu đụng ta thì.... mày chết với bà.”
Phạm An Vy, cô bạn thân thiết của Bảo Linh, không hề biết đánh nhau nhưng lại rất giỏi trong việc sử dụng mĩ nhân kế. Trái ngược hoàn toàn với Bảo Linh, cô sở hữu một gương mặt xinh đẹp, sắc sảo và thân hình quyến rũ, khiến biết bao chàng trai phải ngả nghiêng dưới chân cô. Ưu điểm của An Vy là yêu cái đẹp, nhưng khuyết điểm cũng nằm ở đó: cái đẹp là trên hết.
Hắn - Dương Lam Phong, 18 tuổi, là người lạnh lùng, thờ ơ với mọi thứ xung quanh. Hắn có một gương mặt hoàn mỹ, khó có thể chê vào đâu, và đẹp đến nỗi dù biết hắn lạnh lùng thì các cô gái vẫn không thể không ngắm nhìn. Hắn là bang chủ của Phong Thiên, đứng đầu thế giới ngầm, với thủ đoạn độc ác và tàn nhẫn khiến ai cũng phải khiếp sợ khi nghe tên. Trịnh Duy Minh, bạn thân của hắn, tính tình trầm lặng, ít nói và đặc biệt là nhát gái. Anh có vẻ ngoài điển trai, ga lăng, giữ chức bang phó của Phong Thiên.
Cuộc sống của Bảo Linh như một chị hai lão đại vốn đang yên ổn thì bỗng một ngày, ba mẹ cô tiết lộ rằng cô không phải con ruột của họ. Hai người lạ mặt bất ngờ xuất hiện và nhận mình là ba mẹ ruột của cô. Hơn nữa, gia đình mới của cô lại rất giàu có, và phiên bản người không tham tiền còn phải choáng ngợp trước số tài sản khổng lồ. Thế nhưng, Bảo Linh không muốn xa ba mẹ nuôi dù họ thường la mắng cô. Cô tự hỏi liệu các đàn em có thương tâm khi cô rời đi không (chắc là không -_-). Mặc dù phải rời xa mọi người, nhưng với chức danh chị hai trong quá khứ, Bảo Linh vẫn kiên cường đối mặt với những đổi thay này. Nhưng... cái quái gì thế này? Họ bắt cô phải trở thành một tiểu thư yểu điệu thục nữ... hừ, mơ đi. Họ kêu cô không được đánh nhau, và cô nghĩ: “Điên à, đánh nhau là như cơm bữa, không đánh thì ăn không ngon ngủ không yên.” Và rồi, cô nghĩ rằng đã đến lúc không thể nhịn thêm nữa! Ai muốn chết thì cứ lăn ra đây cho bà!
Đây là lần đầu tiên tôi viết truyện, hy vọng các bạn thông cảm nếu có điều gì sai sót!