
Công Chúa Chớ Đi
Giới thiệu truyện
Có thể nào gọi nàng là công chúa? Công chúa Đại Tống không phải luôn gắn liền với hình ảnh nhu nhược yếu đuối hay sao? Nhưng nàng - Định Quốc công chúa, ngay trong đêm tân hôn đã quyết định trốn chạy! Nàng thậm chí còn bắt cóc con ngựa yêu quý mà từ trước đến nay không hề gần gũi nữ nhân nào. Đáng ghét hơn nữa, khi phát hiện hắn bám theo, nàng lại dám mạnh tay dùng gậy đánh hắn ngất ngay trong một con hẻm nhỏ! Khi hắn tỉnh dậy, những gì đón chờ hắn là ánh mắt của mọi người, không mảnh vải che thân và bị trói chặt đến mức không thể nhúc nhích, khiến hắn trở thành trò cười trước mắt thuộc hạ. Dù có chút “động lòng với nàng hay không”, việc nàng khiến cho một người lợi hại như Thành Cát Tư Hãn trở nên mất mặt đã khiến hắn quyết tâm không để cho thê tử hung hãn của mình trở về Trung Nguyên. Hắn có thể gọi mình là nam nhân? Tính khí của hắn thực sự lúc thì u ám, lúc thì bất ngờ chuyển sang nóng nảy. Thật không có gì ngạc nhiên khi mọi người nói rằng nam nhân Mông Cổ thường thô bỉ và lỗ mãng. Nếu không thích nàng, sao hắn không thả nàng đi? Cần gì phải khiến nàng tham gia trò chơi này chứ? Chỉ cần nàng có thể chạy ra khỏi cửa lớn, hắn sẽ để nàng trở về Trung Nguyên. Trong khi đó, hắn lại phái người canh gác cẩn thận 24/7. Quả là không có phong độ và tiêu chuẩn, nhưng nàng vốn là người sống ở thế kỷ hai mươi mà! Nếu không vì sự cố ngã xuống sông Hoàng Hà, nàng đã không bị cuốn vào tình hình rối ren của Tống triều này. Nhưng đến thời điểm cần trở về, nàng lại không khỏi luyến tiếc “nam nhân cổ đại” như hắn…