
Công Chúa
Giới thiệu truyện
Thể loại: Ngược nữa, ngược mãi
Nhân vật: Tố Bình An, Lục Mẫn
Cảnh báo: Có những chi tiết tác giả đặt bừa tên cho hay ho, như triều đại... mong các nàng nhẹ tay ném nha.
Vào năm Minh Tuệ thứ ba, Thừa Tướng Tố Nham đã lật đổ triều đình cũ và tự xưng là vua, lấy hiệu là Chính Nhân. Chính Nhân đế hiện có hai thê thiếp. Thê tử của ông, Doãn thị, qua đời do bệnh tật một năm trước, và hiện tại, Vương thị được nâng lên làm chính thất, trở thành tân hoàng hậu. Nàng chính là Tố Bình An, trưởng nữ của ông với người vợ đã mất. Còn một người con gái khác là Tố Cẩm Anh, do hoàng hậu hiện tại sinh ra.
Ngày hôm đó, trước cổng hoàng cung, một nhóm người bao gồm phế đế, hậu cung, cùng các hoàng tử và công chúa, đều bị trói lại, quỳ dưới chân tân đế trước mặt văn võ bá quan cùng dân chúng. Chính Nhân đế vẫy tay, ra hiệu cho thái giám tuyên chỉ. "Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết. Minh Tuệ làm vua nhưng không màng chính sự, ngày ngày ăn chơi sa đọa khiến dân chúng lầm than. Đem chém đầu thị chúng để làm nguôi lòng dân. Chính Nhân đế có lòng nhân đức, tha tội chết cho gia quyến Minh Tuệ, đày ra biên ải, góp sức giữ thái bình cho đất nước." Giọng nói the thé của tiểu thái giám vang lên, khiến những người quỳ trước mặt lặng lẽ rơi lệ, có người trong số đó không thể chịu nổi mà ngất xỉu ngay tại chỗ.
Khi thái giám tuyên chiếu nói đến "Chính Nhân đế có lòng nhân đức", một vị công chúa nào đó đứng thờ ơ, tựa vào cánh cổng hoàng cung rực rỡ, trong khi bao quanh mình là cẩm bào lộng lẫy nhưng không thục nữ, nàng nhổ một bãi nước bọt. Khi bị nô tình mắt gặp, nàng lập tức dơ gói hạch đào đang ăn dở lên, nhíu mày lẩm bẩm: "Đúng là khó ăn muốn chết." Tố Bình An chán ghét nhìn xuống. Thực ra điều nàng thực sự muốn nói là khó nghe muốn chết. Người cha già của nàng đúng là một con cáo già. Vừa tỏ vẻ nhân từ, lại đẩy người ta ra biên ải, phơi gió phơi sương. Tất cả họ đều là cành vàng lá ngọc, không sớm thì muộn cũng sẽ gặp bi kịch. Nói về các hoàng tử, đến đó không phải đi biên quan hay đánh trận sao? Cha nàng lại không cho người nào đi tiên phong, cuối cùng, cũng chỉ chung một số phận như nhau. Cướp ngôi hoàng đế, cha nàng mới đúng là loạn thần tặc tử. Trở thành đại công chúa cũng chẳng vẻ vang gì cho lắm.
Sau khi tuyên chiếu xong, Tân đế đã ra lệnh lôi phế đế ra trước cổng thành và lập tức xử trảm. Ông cũng chỉ đạo quân lính giám sát gia quyến của phế đế, đày họ ra biên ải mà không chậm trễ dù chỉ nửa khắc. Bình An công chúa vẫn không thục nữ chậc chậc lưỡi. Người cha nàng thật sự nhanh tay, diệt cỏ tận gốc, lòng dạ ác độc khó ai sánh kịp.
Trong đám hoàng tử công chúa, nàng luôn chú ý đến một người. Chàng đang quỳ, đầu cúi xuống nhưng cần cổ lại không hề thu lại. Nàng hiểu chàng không quy hàng, chàng đang tức giận và kìm nén. Chàng là Lục Mẫn, lục hoàng tử, nổi tiếng hiền đức và tài ba, được phế đế rất yêu quý. Nàng đã gặp chàng vài lần, giữa chàng và thái tử, và lần nào cũng thấy chàng mang khí khái của bậc đế vương hơn. Nàng quyết định: "Phụ Hoàng, Nhi thần từ lâu cảm mến lục hoàng tử Lục Mẫn, mong người tác thành, để nữ nhi được lên duyên cùng chàng." Tố Bình An đã quỳ trước Chính Nhân đế, giữa bàn dân thiên hạ, nói ra câu này khiến Chính Nhân đế tái xanh cả mặt. Mọi người đều bàng hoàng, ngay cả Lục Mẫn đang quỳ ở đó cũng giật mình, ánh mắt lóe lên sát khí nhìn chằm chằm nàng. Chàng biết Tố Bình An, chỉ gặp nhau vài lần; nàng chỉ là một cô nương thanh tú, nhưng có vẻ hơi yếu đuối, lại hay trang điểm đậm, mùi phấn son trên người khiến người ta khó chịu. Lục Mẫn cũng vậy, chàng không thích nàng. Với lòng tự trọng của một nam nhân, Tố Bình An làm như vậy chẳng khác nào sỉ nhục chàng ngay trước mặt mọi người.
"Bình An, ngươi phá phách chưa đủ sao? Ngươi để mất mặt hoàng gia giữa thanh thiên bạch nhật. Hay cho một công chúa như ngươi." Chính Nhân đế vô cùng tức giận, chỉ tay thẳng vào nàng. Hai mẹ con Hoàng Hậu bên cạnh, không hiểu sao, lại lộ chút hả hê. Đứa con gái này, hắn vốn không dành nhiều tình cảm, nên để mặc cho nàng phá phách bấy lâu nay mà không hề phàn nàn. Nhưng lần này, nàng lại đòi thành thân với con trai kẻ thù. Hắn từng giết cha chàng, chàng lại chỉ hận không nghiền nát hắn? Chẳng khác nào rước cọp vào nhà!
Bình An lạnh mặt, không nói hai lời rút đoản đao của thị vệ bên cạnh, đặt lên cần cổ mảnh mai của mình, một dòng máu nhỏ chảy xuống, thấm vào cổ áo trắng của nàng. Khuôn mặt nàng vốn nhợt nhạt, giờ bởi vì mất máu mà trở nên quái dị hơn. Nàng đứng đó, quật cường, người nàng đã chọn, không ai có thể mang đi, kế hoạch của nàng còn chưa bắt đầu. "Công chúa!" Thị vệ cùng các nô tài bị dọa sợ hãi, vội vàng quỳ xuống van xin nàng. "Phụ Hoàng, xin người tác thành!" Nàng cứng đầu lặp lại, khiến dân chúng cũng hoảng hốt. Chính Nhân đế thấy mất mặt cũng quá đủ, không thể chịu đựng thêm đành thỏa hiệp, giận dữ vẫy tay. Cùng lắm hãy sai người quản lý chàng, hắn cũng chẳng tin chàng có thể thoát khỏi lòng bàn tay của hắn. "Đưa hắn về, quản lý cho tốt!" Nói rồi, ông phất long bào, trở về hoàng cung.
Nàng thấy vậy cũng vội vàng bỏ đao xuống, sợ cái chết. Ai biết rằng đao này sắc như vậy, chỉ mới kề thôi đã chảy máu đầm đìa. "Đưa chàng về phủ của ta." Nàng ôm lấy cổ, xoay người phân phó hạ nhân. Phủ công chúa nằm cạnh bên hoàng cung, chỉ cần đi vài bước là đến nơi. Nàng đi trước, bước chân đã loạng choạng. Nô tì nhanh chóng đỡ lấy, tránh để nàng ngã xuống. Dân chúng rẽ đường, Lục Mẫn cảm thấy sắp phát điên. Phụ hoàng vừa mất, chàng lại bị ép thành thân với người chàng không yêu. Lục Mẫn cảm thấy từng ánh mắt đổ dồn về phía mình, đau đớn và tủi nhục. Nhưng chàng là bậc thông minh, chàng hiểu tình hình hiện tại của mình. Chỉ cần còn sống, thì thù này ắt có thể báo.
"Ta vì chàng mà suýt lìa cả đầu, chàng còn lườm cái gì chứ?" Nàng vừa đi vừa cau mày lẩm bẩm. Công chúa trở về phủ, đêm hôm đó lập tức lên cơn sốt, nàng vốn có thân thể yếu ớt lại càng ốm yếu hơn. Liền một mạch nửa tháng trời mới có thể đi lại được. Lần đầu tiên chàng gặp lại nàng, chàng đang ngồi viết chữ. Nàng từ từ tiến lại từ đằng sau, định hù dọa chàng một chút nhưng ai ngờ chàng tránh kịp, thân thể cứ thế ngã vào bàn, mặt úp lên tờ giấy tuyên thành chàng đang viết dở. Mực cứ thế thấm vào mặt, khiến nàng trở thành một đám lem nhem. Cung nữ thấy vậy, không sợ hãi mà cười đến run cả hai vai. Chủ tử nhà các nàng khác người, điều này các nàng đều đã biết. Lục Mẫn nhìn thấy nàng cũng giật mình, nàng lại gầy đi một vòng, khuôn mặt trắng bệnh giờ lấm lem mực trông vừa buồn cười lại vừa đáng thương.