
Con Đường Đưa Tiễn Đầy Hoa
Giới thiệu truyện
Dịch giả: Mai Quyên [Dennis Q]
Khi còn 15 tuổi, Tân Thần đã nói với Lộ Phi: “Dù gì thì nụ hôn đầu của anh cũng thuộc về em rồi.” Đến năm 17 tuổi, cô lại khẳng định với chàng trai: “Em không thèm là trách nhiệm của ai cả.” Và khi 25 tuổi, Tân Thần nhấn mạnh: “Em không có quyền sau khi đã tạm biệt mà còn bướng bỉnh làm khách không mời mà đến trong cuộc đời của người khác.” Tình bạn thuở thiếu niên tưởng chừng đã vĩnh viễn trở thành những kỷ niệm ngọt ngào, không biết liệu nó có thể kéo dài mãi mãi? Trong lần hội ngộ sau này, Tân Thần không còn là cô gái ngây ngô, ương bướng, cũng chẳng còn niềm tin vào tình yêu; sự gặp gỡ giữa họ liệu chỉ là một cái gật đầu chào hỏi hay mở ra một khởi đầu mới?
ĐÔI NÉT VỀ TÁC GIẢ THANH SAM LẠC THÁC
Thanh Sam Lạc Thác, lớn lên trong một thành phố ven sông, đang làm công việc văn phòng và sống cuộc sống bình dị của một cô gái thành phố. Khi có thời gian rảnh, cô thường thích viết, mượn những câu chuyện của người khác để thể hiện cảm xúc của mình. Cô luôn tin rằng tình yêu là một kỳ tích mà chỉ những ai biết trân trọng mới có thể cảm nhận, dẫu cho điều kỳ diệu đó chỉ đến trong cuộc đời người khác. Một số tác phẩm đáng chú ý của cô bao gồm: Nơi ánh đèn rực rỡ, Con đường đưa tiễn đầy hoa, và Gia cố tình yêu… Giữa điểm khởi đầu và điểm đến bao giờ cũng có một quãng đường. Giữa sự chia ly và tái ngộ lại là những năm tháng nơi đời sống. Những hành trình mà họ đã trải qua sẽ chẳng bao giờ trở lại, chỉ còn lại những hồi ức tươi đẹp của tuổi trẻ mộng mơ theo họ suốt cuộc đời.
Chiều chủ nhật nọ, khi tôi bước vào một cửa hàng sách, vô tình trông thấy cuốn Con đường đưa tiễn đầy hoa nổi bật giữa nhiều đầu sách khác. Theo bản năng, tôi đọc lướt qua giới thiệu về tác giả và tác phẩm. Tên tác giả có phần rối rắm, tôi chưa từng biết đến. Thế nhưng, tôi lờ đờ cầm lấy, lơ đãng mua về, và rồi cũng hờ hững đọc. Nhưng khi đọc xong, tôi không thể nào lơ đãng thêm nữa. Những trang sách như dẫn dắt tôi trở về những năm tháng tươi đẹp gần 20 năm trước.
Đã có những lần, tôi và một người bạn tranh luận về cách nhận biết một cuốn truyện hay. Bạn nói rằng, một cuốn truyện hay nghĩa là khi đọc xong bạn phải cảm nhận được những giá trị cuộc sống, phải học hỏi được điều gì từ đó. Còn tôi, với tôi, một cuốn truyện hay đơn giản là nhịp tim hòa cùng cảm xúc, từng dòng cảm xúc được khơi dậy, chỉ vậy thôi.
Không biết đã bao lần tôi lật đi lật lại trang sách ấy, ngồi đọc lại từng dòng trong cuốn Con đường đưa tiễn đầy hoa. Vẫn hiện lên trước mắt tôi là cây hoa hợp hoan đang độ nở rộ với những bông trắng đỏ, nơi dưới gốc cây, cô gái đang ôm chặt lấy gốc và lắc lư, những cánh hoa nhẹ nhàng rơi trên người cô như những vì sao. Phía xa, chàng trai đang lưu giữ khoảnh khắc đó trong tâm trí mình. Dưới tán cây ấy, năm 15 tuổi, Tân Thần đã nói với Lộ Phi: “Dù sao nụ hôn đầu của anh vẫn thuộc về em.”
Năm Tân Thần 17 tuổi, Lộ Phi quyết định sang Mỹ để du học, khiến trái tim nhạy cảm của cô bé Tân Thần như vỡ vụn. Cô thu mình lại, cô độc bước đi trên con đường không có anh bên cạnh. Cô từ chối đợi chờ, từ chối thỏa hiệp và đã xé nát tờ giấy ghi địa chỉ của Lộ Phi, dù trong lòng vẫn đau đớn. Như vậy, cuộc chia tay diễn ra, chỉ còn lại hương hoa hợp hoan thơm ngát tiễn đưa Lộ Phi trong những năm tháng xa cách. Sau hơn 7 năm dài đằng đẵng không một lần liên lạc, hình bóng cô gái năm đó dưới tán cây hoa hợp hoan vẫn đọng lại trong lòng chàng trai.
Khi trở về nơi phố nhỏ của quê xưa, hương hoa hợp hoan vẫn nồng nàn như trước, tình yêu của Lộ Phi dành cho Tân Thần vẫn mãnh liệt như cách đây 7 năm. Thế nhưng, cô bé bướng bỉnh, vui tươi năm nào giờ đây đã trở thành một cô gái lạnh lẽo, thờ ơ và né tránh. Sau những tháng ngày xa cách, hiểu lầm và giận dỗi, Lộ Phi cuối cùng đã tìm lại nụ cười ngọt ngào nơi cô gái anh yêu, và ánh mắt rực rỡ dưới tán hoa hợp hoan mà anh từng tưởng đã mất.
Với một số người, có thể cuốn truyện này không có gì đặc sắc, cũng chẳng mấy hấp dẫn, chỉ nhẹ nhàng như những câu chuyện tình yêu hiện đại. Nhưng trong tâm hồn tôi, những cảm xúc nhẹ nhàng, trong trẻo vẫn ngân vang. Tôi bỗng nhìn thấy những năm tháng thanh xuân đã qua, những trò chơi thời thơ ấu, sở thích ăn kem, và cả những rung động đầu đời… Chỉ đơn giản như vậy, nhưng Con đường đưa tiễn đầy hoa đã chạm đến những sợi dây cảm xúc trong trái tim tôi, khiến tôi đọc xong vẫn cảm thấy day dứt, ám ảnh, khắc khoải và tràn ngập cảm xúc.