
Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Tài Tàn Tật
Giới thiệu truyện
Bạch Ngọc Lan đang nhẹ nhàng lau mồ hôi cho Dương Tử Sâm thì bỗng anh thốt lên: “Ngọc Lan, cả đời này tôi không thể mang lại hạnh phúc cho em, chúng ta ly hôn đi, em xứng đáng ở bên người đàn ông tốt hơn tôi.”
Bạch Ngọc Lan nghe những lời đó, tay cô bỗng khựng lại, vô thức nắm chặt chiếc khăn tay, ánh mắt cô đắm chìm vào đôi mắt u sầu của người đàn ông trước mặt, và cô hỏi: “Tử Sâm, anh biết thế nào là hạnh phúc không?”
Dương Tử Sâm nhìn cô, không nhận ra ý nghĩa trong câu hỏi của cô; mí mắt anh khẽ rung động, cô cảm nhận được trong mắt anh có một chút dằn vặt. Bạch Ngọc Lan đánh động đến một đóa hoa màu trắng nhỏ bé trên cành gần chiếc xe lăn của anh và hỏi tiếp: “Anh biết đó là hoa gì không?”
“Ngọc Lan,” anh thỏ thẻ theo bản năng.
“Em đây,” cô đáp lại, giọng nói ngập tràn niềm hạnh phúc.
Dương Tử Sâm như chợt nhận ra điều gì đó, còn Bạch Ngọc Lan tiếp tục: “Hạnh phúc chính là em được nghe anh gọi tên em như vậy, dịu dàng và tha thiết. Anh có thể đứng dậy hay vĩnh viễn ngồi đây cũng không quan trọng, chỉ cần anh gọi tên em, ghi khắc tên em là đủ.”
“Chỉ như vậy khiến em thấy đủ rồi sao?”