
Có Tôi Ở Đây Rồi, Cậu Bớt Ảo Tưởng Đi!
Giới thiệu truyện
Bảo Nhi đang ngồi đối diện với Nhật Lâm tại một quán trà sữa, tay cầm ống hút và không ngừng thán phục.
- Chà! Anh ấy là mẫu người lý tưởng của mọi cô gái nhỉ! Đẹp trai, tốt bụng, hiền lành, nụ cười ấm áp! May sao có anh ấy đến không thì thầy sẽ bắt tụi mình chạy hết 10 vòng quá…
Bảo Nhi cứ thao thao bất tuyệt mà không nhận ra rằng Nhật Lâm bên cạnh đã trở nên khó chịu. Cậu không thể hiểu tại sao mình phải chạy lung tung, la hét tìm kiếm, và bị phạt với một lý do thật sự rất vô lý. Dù vậy, Bảo Nhi vẫn không tỏ ra để tâm, tiếp tục khen ngợi chàng trai khác khiến Nhật Lâm càng lúc càng bực bội. Cậu đứng dậy, dứt khoát lôi Bảo Nhi đi.
- Đi về!
- Ơ! Tớ đã nói là trả ơn anh Bảo rồi mà! Cậu đợi tý chắc anh ấy cũng sắp ra rồi.
- Kệ anh ta! Ngồi hơn 20 phút rồi, tôi muốn về!
- Nhưng mà…
- Cậu có về không?
Không cần chờ đợi câu trả lời, Nhật Lâm kéo Bảo Nhi ra đến cửa quán thì bất ngờ gặp chàng trai kia với nụ cười rạng rỡ và chút áy náy.
- Anh xin lỗi! Để hai đứa đợi lâu rồi! Thôi bây giờ muộn rồi hai đứa về đi! Khi nào có dịp trả ơn anh sau vậy!
Bảo Nhi mỉm cười đáp lại:
- Vậy cũng được ạ! Hẹn tiền bối khi khác!
Lâm không nói gì, cậu dắt xe ra và bực dọc kêu lên:
- Cậu có nhanh lên hay không?
- Rồi! Tớ ra ngay mà! – Nó quay lại với chàng trai: Tạm biệt tiền bối!!!
- Ừ! Em về đi!
Khi Bảo Nhi quay lại bên Lâm, cô cười tươi:
- Anh ấy tốt thật Lâm nhỉ! Tớ bảo rồi mà! Anh ý giống soái ca trong ngôn tình ý! Quả thực rất hoàn hảo mà!
- Đi được chưa? – Lâm gằn giọng, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Bảo Nhi hiểu Lâm đang tức giận nên không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ leo lên xe. Nhìn vẻ mặt của cô, Lâm khẽ cười và thì thầm:
- Có tôi ở đây rồi, cậu bớt ảo tưởng đi!
---------------------------------------
Đây là truyện đầu tay của mình, mong các bạn ghé đọc và cho nhận xét để mình có thể kịp thời sửa chữa và rút kinh nghiệm nhé! Mình sẽ cố gắng sáng tạo nhiều ý tưởng hơn để không bị nhàm chán! Rất mong được mọi người ủng hộ và phản hồi! *Cảm ơn rất nhiều*