
Cô Thành Bế
Giới thiệu truyện
Tuyết phủ lên thềm, ánh trăng lấp lánh trước đình, vẫn còn lượn lờ nơi đáy mộng mị. Yến bay tứ tán, con người chìm trong im lặng, dường như không còn muốn ngoảnh lại xuân về năm nào. Là một chàng trai xuất chúng, lạc lối giữa những nhân sĩ danh tiếng, cuộc đời tưởng chừng như êm đềm như dòng nước chảy róc rách, hay như mùa xuân đầy hoa tươi, nhưng chàng vẫn không thể thoát khỏi cái vòng xoáy của định mệnh, bị cuốn vào tận sâu thẳm. Lưu ly dễ vỡ (*), cánh cửa cấm nặng nề đóng lại, ngăn lối với những duyên phận trần thế. Trong những lúc khó khăn ấy, may mắn vẫn còn có nàng bên mình, cùng nhau ngắm nến bạc dưới ánh trăng thu, cùng vượt qua cái lạnh của cung điện, mười năm lặng lẽ trôi qua.
“Ta thích nhìn công chúa rạng rỡ rộ cười, phục dịch nàng thôi cũng đủ khiến lòng ta sung sướng muôn phần. Ở nơi u tối lạnh lẽo này, nàng là nguồn sáng duy nhất của lòng ta, còn sáng hơn cả mảnh trăng thượng huyền treo trên kia.” Sống trong nhung lụa gấm hoa, được đế vương sủng ái nhưng vẫn không thể mở ra cánh cổng đóng kín của tòa thành cô độc. Trong hành trình cuộc đời, dù có yêu hay hận thì không phải chỉ cần có lòng là có thể đạt được điều mình mong muốn. “Hoài Cát, chúng ta đều bị vây hãm trong đây rồi.” Câu nói đùa từ thuở ấu thơ giờ đã trở thành lời sấm báo.
Một bức tường thành, chia lìa hai ngả. Tiếng đồng hồ nước vọng lại xa xôi không thể nào phá vỡ lời thề nguyện: “Nếu người là bông sen, thần sẽ là gợn sóng vờn dưới hoa lá người, năm năm tháng tháng, theo gió đuổi mưa hướng bạn lòng.” Hình ảnh trên gối đầu, dáng dấp dưới tà áo, cuối cùng lại hóa thành cơn ác mộng của mùa xuân. Cầm trong tay bức tranh cuộn của câu chuyện thuở nào, bước ra khỏi sân sâu đang rực rỡ sắc màu, kết thúc nỗi lưu luyến hồng trần vào không gian quên lãng. Chỉ mong kiếp sau sẽ lại tìm thấy bông hoa điền mà nàng đã đánh rơi trên cánh đồng.
(*) Lưu ly là một loại thạch anh nhân tạo, có độ cứng cao nhưng rất dễ vỡ, được người xưa coi như vật quý nhưng cũng mong manh. Câu thơ: “Mạch thượng hoa khai hoãn hoãn lạc, lưu ly dịch toái nhân không lão.” (tạm dịch: Hoa nở trên đồng từ từ rụng, lưu ly dễ vỡ người cũng già.), mang ý nghĩa rằng những điều ta trân quý thường rất dễ mất mát, không thể giữ mãi, và con người cũng sẽ dần dần lão hóa qua dòng thời gian, thấu hiểu sự vô thường của thế sự như năm tháng đang trôi đi.