
Cổ Phục Lan
Giới thiệu truyện
Mèo Trắng Mướp
Thể loại: Tiểu thuyết hiện đại, tình cảm trinh thám, mạo hiểm, lãng mạn.
Độ dài: Chưa xác định
Nhân vật chính: Cổ Phục Lan - Hồng Tiêu Bắc
Đã nhiều năm trôi qua, hình bóng trong lòng Hồng Tiêu Bắc vẫn không phai nhạt. Qua từng năm tháng, những ký ức chỉ dần lớn lên, trở thành những hình ảnh đẹp đẽ bất diệt, không gì có thể xóa nhòa. Có người từng hỏi Hồng Tiêu Bắc: "Đằng đẵng qua ngần ấy năm, đã quên được chưa?" Hồng Tiêu Bắc chỉ biết bật cười, ánh mắt xa xăm: "Rất muốn quên, đáng tiếc, tôi làm không được."
Trong ký ức, anh đã từng nắm tay cô, cùng dạo bước trên cát trắng, bên biển xanh, ngắm sao và ngắm trời, họa nên một bức tranh hẹn ước nơi đêm xuân. Từng dấu chân anh dẫm qua, chỉ mong một lần nữa gặp được bóng hình của năm xưa. "Tiêu Bắc, lòng em mịt mù giăng đầy bóng tối, không xứng, không xứng để anh chờ." "Cổ Phục Lan, anh là kẻ cố chấp, cho nên anh không thể từ bỏ."
Trong một quyển sách cũ đã ố vàng, giữa trang sách là một tờ giấy trắng. Nét chữ nắn nót, nhỏ nhắn viết lên: "Tháng Ba năm ngoái, Tiêu Bắc lại gửi một hộp hạt giấy đến, màu hồng, màu xanh, với cả màu trắng... Đều đẹp lắm. Rất sợ, sợ sau này không còn được nhìn thấy nữa." Hồng Tiêu Bắc khép lại quyển sách, nụ cười mang chút chua chát: "Cổ Phục Lan, năm nay London lại có tuyết rơi phủ khắp núi, em thật sự... không muốn đi xem sao?"
Ngày này năm trước, một người quen đã từng hỏi Phục Lan: "Cô có đơn phương một ai chưa? Cảm giác đơn phương thầm lặng phải chăng rất đau, dùng thời gian qua đi, có quên được không?" Phục Lan nhẹ nhàng mỉm cười, viết xuống giấy: "Tôi từng đơn phương thích một người, cảm giác ấy rất khó tả, chỉ biết là có xót xa, có vui, có buồn, có cả những lưu luyến say mê. Tôi của tuổi mười bảy năm đó, nông nỗi và dại khờ, yêu hết mình, cũng đau tận lòng. Cô hỏi tôi có quên được không? Tôi xin đáp: Có thể, nhưng tiếc rằng người đó không phải tôi."
Hồng Tiêu Bắc, em đã chôn vùi tất cả ngọt ngào và yêu thương vào tận cõi lòng, chỉ hy vọng... mãi mãi đi vào dĩ vãng....
"Sếp, anh đã sắp bốn mươi rồi, không định cưới vợ à?" Hồng Tiêu Bắc hít một hơi thuốc, ánh mắt nhìn xa xăm: "Tôi của tuổi ba mươi chững chạc lại cứng rắn, không thích yêu đương chỉ thích tự do. Ngờ đâu do không cẩn thận lại để một cô nhóc cuỗm mất trái tim, nói thử xem, tôi còn gì nữa mà trao cô gái khác?"
Ngày trước, có một cô gái nhỏ viết lên lòng bàn tay anh dòng nhắn nhủ: "Chú Bắc, mình về nhà thôi."