
Cô Học Sinh Bá Đạo Của Thế Giới Ngầm
Giới thiệu truyện
Truyện xoay quanh cuộc đấu tranh giữa các bang phái trong thế giới ngầm, nơi luật lệ hắc đạo được thiết lập và củng cố. Tuy nhiên, giữa những tình huống căng thẳng ấy lại xuất hiện những khoảnh khắc ngọt ngào, lãng mạn và vô cùng sâu sắc. Nhân vật chính là những người đứng đầu, luôn mang vẻ uy nghiêm và mạnh mẽ, nhưng thật ra, họ lại cảm thấy trống rỗng trong lòng. Mọi người đều nghĩ rằng họ có tất cả, nhưng họ lại thiếu vắng tình yêu thương, sự quan tâm, thân nhân, và bạn bè, không ai mà họ có thể đặt trọn niềm tin. Thế nhưng, khi những tâm hồn cô đơn ấy tìm thấy nhau, họ lại nảy sinh những cảm xúc kỳ lạ nhưng ấm áp.
Cô là Trịnh Thanh Băng, lão đại của bang Thiên Long. Cô luôn đứng trên đỉnh cao, lạnh lùng và tàn nhẫn. Nhưng cuộc sống đã đưa cô trở lại, vào một thân phận mới… Nơi mà cô lại có những người bạn, có tình yêu và gia đình. Họ luôn sát cánh bên cô trong mọi chiến trận…
Trích Đoạn 1: Thanh Băng đứng trước mặt mọi người, “Chuyến đi này rất nguy hiểm, vì vậy mọi người hãy suy nghĩ kĩ xem có đi hay không. Tôi không muốn sau này có người nói đến hai chữ hối hận, nếu các cậu quyết định ở lại tôi vẫn sẽ tôn trọng quyết định của các cậu.” Tất cả lưỡng lự nhìn nhau, không nói lời nào… Thực tế, họ rất khó để từ chối. Thanh Băng quan sát thái độ của mọi người và đã biết được câu trả lời; chỉ còn một tiếng nữa là khởi hành, cô xoay người bước về hướng sân bay… Tất cả đứng lại, nhìn theo bóng lưng cô đơn của cô… “Lão đại, chúng ta bắt đầu ở bên nhau, vậy thì hãy ở bên nhau đến cùng,” Hoài Minh lớn tiếng với Thanh Băng. “Đúng vậy, Thanh Thanh, anh cũng không phải kẻ sợ chết.” Tất cả mọi người đều đồng ý, Thanh Băng quay lại, ánh mắt dò xét từng người một, cho đến khi dừng lại ở Đài Phong, người vẫn im lặng từ nãy giờ… “Vậy còn anh,” Thanh Băng hỏi. Đài Phong từng bước tiến đến bên cô, “Em nghĩ anh sẽ để một đứa con gái không có khái niệm an toàn như em đi một mình sao? Lỡ em chết thì ai đến bạn gái cho anh?” Giọng anh đầy trách móc nhưng cũng chứa đựng yêu thương. Những lời ấy làm Thanh Băng muốn bật cười, nhưng lại không thể. “Xui xẻo.” “À, thì ra em cũng biết sợ những từ xui xẻo đó.” “Anh…” “Anh đã nói rồi, em là người con gái anh yêu, vì vậy nếu phải bắt anh lựa chọn, anh sẽ bất chấp tất cả để bảo vệ em.”
Trích Đoạn 2: “Cô ta, tự nhiên tới nói chuyện… anh không có quen. Thật đó.” Đến lúc này, Trịnh Thanh Băng mới mở miệng: “Em quyết định rồi, con người anh quá đào hoa nên nhất định phải áp dụng biện pháp quản lý theo kiểu Tần Thủy Hoàng. Anh nghe cho rõ đây, trước khi em cho phép, nhất quyết không được gặp cô ta hay bất kỳ người con gái nào khác mà không có mặt em. Nếu con gái chủ động tìm anh, anh phải nhắm mắt vào. Không được phép nói chuyện, kể cả điện thoại cũng không được. Anh chạm tay trái vào người con gái khác, em chặt luôn tay trái. Nếu tay phải chạm vào em, em chặt luôn tay phải. Nếu như anh hôn người con gái khác hoặc bị người con gái khác hôn, em sẽ chặt cả đầu anh, moi sạch bên trong rồi thắp nến vào dùng làm đèn lồng treo trong nhà. Nghe rõ chưa?” “Em… tàn nhẫn như vậy?” - Đài Phong không thể nói gì hơn. Hơi bạo lực, nhưng anh thấy rất hạnh phúc. “Nếu anh đã là bạn trai em, em sẽ không để anh dính líu đến người con gái khác dù chỉ một chút! Có lấy em cũng phải lấy hết, thiếu một phân một lượng cũng không thèm! Nếu anh dám tính kế với em thì em nhất định sẽ dẫm nát mỗi một khúc xương của anh.” - Trịnh Thanh Băng hùng hồn tuyên bố.