
Cô Gái Hung Dữ Thu Phục Lưu Manh Xấu Xa
Giới thiệu truyện
Cô gái này rốt cuộc có điều gì đặc biệt? Tại sao anh lại có cảm giác rằng mỗi lời cô nói đều nhắm thẳng vào anh, như thể cô đang có ý kiến gì về anh? Rõ ràng, anh không hề quen biết cô!
Trong một khoảnh khắc, anh cảm thấy bản thân vừa rơi vào sự ngu ngơ, bởi cô ấy có tính cách chua ngoa và đầy cá tính. Nếu đã từng gặp, chắc chắn anh sẽ không bao giờ quên được ấn tượng của cô. Liệu có khi nào anh vô tình chọc giận cô? Nếu không, tại sao lúc nào cô cũng nhìn anh bằng ánh mắt như thể muốn sát hại, như thể anh đã tạo ra một mối thâm cừu với cô?
Thực không thể tin được điều đó! Nghĩ lại mà xem, cậu hai nhà họ Cổ như anh – phong độ, lịch thiệp, tự do và phóng khoáng – với tất cả các cô gái, anh luôn chăm sóc như những báu vật, thì làm sao lại có thể có một cô gái chán ghét mình được?
Đến lúc này, dù đã cố gắng suy nghĩ khổ sở cũng không thể tìm ra nguyên nhân, anh quyết định sẽ không ngại tìm hiểu thêm. Cô gái này lại không chịu nói rõ ràng hay giải thích kỹ càng, chỉ đơn giản ám chỉ rằng anh là "Quý nhân đa vong sự".
Quý nhân đa vong sự: Một câu thành ngữ của Trung Quốc, thường dùng để châm biếm những người hay lãng quên.
Muốn chơi trò giải đố với anh sao? Được thôi, anh sẽ tự mình tìm kiếm câu trả lời! Càng gần gũi cô, càng tìm hiểu về cô, anh càng nhận ra cô gái này thật sự rất đặc biệt. Tính cách cô lương thiện, thẳng thắn và hay lo chuyện bao đồng. Cô còn không màng đến những sự khiêu khích hay những cố gắng gây sự chú ý của anh. Càng như vậy, anh lại càng cảm thấy hứng thú với cô, và ý định lừa gạt cô về làm vợ càng trở nên mãnh liệt. . . .