
Chuyện Thường Ngày Trong Cung
Giới thiệu truyện
Tác giả: Tích Tiêu
Dịch và edit: Thủy Khiết Băng Thanh
Thể loại: Đam mỹ, Trọng sinh, Cung đình hầu tước, HE
Số chương: 92 chương + 1 phiên ngoại
Nội dung: Câu chuyện kể về một đế vương được trọng sinh, quyết định sủng ái nam phi của mình.
Trích đoạn:
Có âm thanh bước chân vang vọng, hai người mở cửa bước vào. Do đã ở trong phòng kín quá lâu, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào khiến Quân Lạc Huy phải nheo mắt lại. Khi nhận ra người đến, khóe miệng hắn nhếch lên với nụ cười khinh miệt. "Hoàng thượng đã nghĩ kĩ chưa? Chiếu thư thoái vị đã viết chưa?" Âm thanh phát ra từ một cô gái xinh đẹp diễm lệ, cô ta đang vắt vẻo trên người một người đàn ông khác, ngạo mạn nói với Quân Lạc Huy.
Đối diện cảnh tượng này, Quân Lạc Huy đã không còn cảm giác gì nữa. Mắt hắn chuyển về phía người đàn ông có vẻ ngoài thanh thản. Hắn không thể ngờ rằng người mà mình tưởng đã chết lại xuất hiện trước mắt. Nghĩ lại, hắn nhận ra mình đã bị cô ta lừa dối. Hồi tưởng về quá khứ, khi hắn hết lòng với cô ta, cảm giác ấy giờ đây trở nên nực cười.
Không trả lời cô ta, Quân Lạc Huy khàn giọng hỏi: "Văn Cảnh Dương sao rồi?" Mỗi khi nhắc đến tên này, tim hắn lại nhói đau. Hắn từng nghĩ người này là gián điệp đối với mình, nhưng khi bị phản bội, Văn Cảnh Dương lại là người duy nhất ở bên cạnh hỗ trợ. Trong kiếp này, hắn không thân với đệ đệ và đã nghe lời gian hậu, khiến bản thân thành kẻ cô độc lẻ loi, trong khi người này vẫn không phản bội hắn đến những giây phút cuối cùng.
"Ngươi hỏi Văn Cảnh Dương sao? Ha ha... Quân Lạc Huy, thật không ngờ người như ngươi mà cũng có kẻ chịu làm những việc này vì ngươi, thật không biết hắn nghĩ cái gì nữa, ngươi đối xử với hắn như vậy, thế mà hắn lại không hận sao? Ngươi muốn gặp hắn?" Người đàn ông trước mặt mở miệng, giọng điệu của hắn rất dịu dàng, nhưng từng lời nói lại mang đến cảm giác lạnh lẽo. Nói xong, hắn búng tay.
Một tên nô tài mang theo một hộp hình vuông bước tới, theo chỉ thị của đại hoàng tử mà tiến đến trước mặt Quân Lạc Huy. Một mùi tanh của máu xộc thẳng vào mũi Quân Lạc Huy, khiến nhịp tim của hắn đập nhanh hơn, không dám nghĩ đến trong hộp là thứ gì.
"Tặng cho ngươi món quà, hy vọng hoàng đệ sẽ thích." Vừa nói xong, hắn ra dấu cho Quân Lạc Huy mở chiếc hộp ra.
Quân Lạc Huy run rẩy nhận lấy chiếc hộp. Khi mở ra, mùi máu tanh lập tức xộc vào mặt, nhìn thấy đầu người bên trong, đồng tử hắn co rút lại. Gương mặt quen thuộc giờ chỉ còn vết máu, ánh mắt, từng chứa đựng nỗi thất vọng và khí phách, giờ đã khép lại hoàn toàn. Hắn không còn được nghe những lời khuyên nhủ rõ ràng từ người này nữa. Nước mắt tràn ngập trong đôi mắt, Quân Lạc Huy mở to nhìn chằm chằm vào chiếc hộp trong tay. Người này, đến chết cũng không phản bội hắn, nhưng hắn chưa từng đối xử tốt với người này dù chỉ một lần. Bản thân Quân Lạc Huy rốt cuộc có tài cán gì chứ?
Sau một lúc, hắn ngước nhìn hai người đứng ở cửa, đột nhiên bật cười, đứng dậy đạp đổ các chậu lửa xung quanh. Hắn lặng lẽ đứng giữa những ngọn lửa thiêu rụi đại điện, tiếng cười phát ra từ miệng hắn vang vọng như tiếng thú bị giam giữ mất đi tất cả, rất thê lương.
Hắn không còn tâm trí để chú ý đến tiếng la hét hoảng loạn từ hai kẻ đứng gần. Hắn nhìn vào chiếc hộp trong tay, sau đó cúi đầu hôn lên trán đầy vết máu, nhỏ giọng nói: "Kiếp này Quân Lạc Huy ta phụ ngươi, khi sống không ở cùng, bây giờ chỉ mong được chết cùng huyệt với ngươi, mong rằng kiếp sau sẽ được gặp lại ngươi, ta nguyện ý đánh đổi tất cả, Cảnh Dương ngươi có nguyện ý tha thứ cho ta không?"
Ngọn lửa bùng cháy thiêu rụi toàn bộ cung điện, đám cháy này kéo dài suốt một ngày một đêm. Khi được dập tắt, cung điện tráng lệ nay đã hóa thành đống đổ nát.