
Chung Vô Diệm
Giới thiệu truyện
Nhà xuất bản: Tín Đức Thư Xã
Năm xuất bản: 1951
Vào một ngày đẹp trời, Tuyên Vương đang thưởng thức rượu bên dàn cung nga xinh đẹp, vui chơi tại Tiệm Đài. Chung vô Diệm đến xin yết kiến, tự giới thiệu mình là thiếu nữ chưa lấy chồng của đất nước Tề, nghe nói Tề Vương là bậc hiền minh, bà mong muốn vào hậu cung để lo liệu việc quét tước cho vua. Các cung nữ xung quanh nghe vậy không khỏi phì cười, còn Tuyên Vương dù cảm thấy buồn cười nhưng lại tò mò, bèn ra lệnh cho bà vào yết kiến.
Tuyên Vương hỏi: “Xú phụ! Ngươi sao không chịu ở yên nơi quê hương mà tự tiến tới vua, phải chăng ngươi có tài nghệ cao kì?”. Vô Diệm đáp: “Không dám nói kì tài cao nghệ, chỉ học được thuật ẩn hình, xin vì đại vương hiến chút nghề mọn để giúp vui.” Nói xong, bà liền ẩn mình, khiến không ai có thể thấy nữa.
Ngày hôm sau, Triệu Vương lại triệu tập bà đến làm trò. Vô Diệm không nói lời nào, chỉ trừng mắt, cắn răng, giơ tay, vỗ gối… thực hiện bốn động tác và liên tục kêu lên bốn tiếng “hiểm”. Tuyên Vương thắc mắc ý nghĩa của những hành động đó. Vô Diệm giải thích: “Nay nước Tề đang gặp sự uy hiếp từ Tần ở phía Tây, Sở ở phía Nam, đó là nguy hiểm thứ nhất. Đại vương làm nhọc sức dân, hao tốn tiền của, lập nên Tiệm đài hoa lệ, đó là nguy hiểm thứ hai. Trong triều thì biếm người hiền, thường dùng kẻ nịnh hót, đó là nguy hiểm thứ ba. Đấng quân vương đam mê tửu sắc mà không chăm lo sửa sang chính trị trong nước, đó là nguy hiểm thứ tư. Thiếp trừng mắt là vì đại vương cần phải quan sát sự biến loạn, cắn răng là thay đại vương trừng trị những kẻ chống đối, giơ tay là vì đại vương cần đuổi những bề tôi nịnh hót, vỗ gối là xin đại vương dẹp bỏ cái đài ăn chơi.”
Sau khi nghe những lời can gián thẳng thắn đó, Tề Tuyên Vương đã tiếp thu và từ đó quyết định bỏ yến nhạc, phá Tiệm đài, trừ khử những kẻ nịnh hót, nâng cao sức mạnh quân đội và làm đầy kho lẫm. Chính nhờ Chung Vô Diệm, bà được lập làm Vương hậu, nước Tề đã trở nên cường thịnh dưới sự giúp đỡ của bà.