
Chúng Ta Ly Hôn Rồi Anh À....!
Giới thiệu truyện
Khi tròn 22 tuổi, tôi cũng chính thức bước vào thế giới hôn nhân. Dù còn trẻ, tôi lại tràn đầy sự nhiệt huyết và quyết tâm, đã theo đuổi một chàng trai anh tuấn suốt bốn năm dài. Tôi sẵn sàng làm mọi thứ để được ở bên anh, thậm chí leo lên giường của anh và khiến anh phải chịu trách nhiệm với tôi, giữ anh bên cạnh suốt đời. Nhưng có lẽ tôi đã nhầm tưởng, khi đáp lại niềm khao khát của mình, tôi chỉ nhận được ánh nhìn khinh bỉ và sự lạnh nhạt không bao giờ thay đổi. Tôi cố gắng hết sức để trở thành một người vợ tốt, làm mọi cách để làm anh vui, nhưng tất cả những gì tôi nhận được là ánh mắt khó chịu từ anh.
Ba năm trôi qua, tôi đã nỗ lực không ngừng để anh hài lòng. Tôi khao khát có con nhưng anh lại không muốn. Anh luôn trốn tránh trong căn phòng riêng, lo sợ rằng có đứa trẻ sẽ tạo ra một sợi dây ràng buộc vô hình trói chặt anh. Trong khi đó, tôi chỉ muốn anh cảm nhận được niềm hạnh phúc làm cha như bao người khác. Đã ba năm kết hôn, tôi không có con, đơn giản là bởi vì anh không cho tôi cơ hội. Gia đình bên anh luôn tỏ ra lạnh nhạt với tôi, nay lại thêm điều tôi không thể sinh con cho nhà họ. Mẹ chồng tôi thường xuyên châm chọc: "cây độc không trái gái độc không con", cứ như thể tôi đã làm hỏng cuộc đời tươi đẹp của anh. Tôi chỉ có thể cười gượng cho qua, nhưng tận sâu trong lòng, tôi đã cảm thấy một nỗi tê tái, như mất hết mọi sự ấm áp.
Mẹ tôi, trước đây là hiệu trưởng một trường tiểu học, giờ đã về hưu, vì thế tôi cũng không còn tôn nghiêm nào khi đứng trước gia đình chồng về vấn đề gia thế. Tôi mệt mỏi, thực sự mệt mỏi, và tôi chỉ muốn kết thúc mọi chuyện tại đây. Tôi sẽ trả lại tự do cho anh, còn bản thân tôi sẽ quay về nhà mẹ, chăm sóc bà trong những năm tháng tuổi già và tìm cách chữa lành những tổn thương trong lòng. Khi tôi kết hôn với anh, mẹ tôi không hề phản đối hay ủng hộ, chỉ khẽ mỉm cười, hy vọng tôi sẽ hạnh phúc trong tương lai. Nhưng tôi biết, tâm trí mẹ chắc hẳn đau lắm...
Năm tháng qua đi sẽ không bao giờ trở lại, vậy mà giữa tôi và anh, chúng tôi còn là gì?.....