
Chưa Từng Nói Yêu Em
Giới thiệu truyện
Thể loại: Tình yêu hiện đại, hào môn thế gia. Số chương: 119 chương – 2 Phiên ngoại. Editor: Vân Du, Nhã Mỹ Diệp. Design bìa: Chuotanmeo.
Nhân vật chính trong câu chuyện là Tô Quý và Mặc Viễn Ninh, cùng với những nhân vật phụ như Cố Thanh Lam, Tô Hòa và Michelle. Họ tình cờ gặp gỡ nhau, và từ nụ cười dịu dàng ấm áp ấy, cả hai như tìm thấy sự an ủi cho tâm hồn cô đơn của nhau.
Hôn nhân giữa họ diễn ra trong bầu không khí đầy yêu thương nhưng cũng xen lẫn nghi ngờ. Một sai lầm nhỏ, hay một câu nói bất cẩn, có thể khiến cho mọi điều tốt đẹp trước đó dễ dàng tan vỡ. Tô Quý nhận ra rằng họ chỉ đơn thuần là một đôi vợ chồng không hạnh phúc, đi đến kết cục bi kịch. Mặc Viễn Ninh, mang trong mình một quá khứ đầy bão tố, lại coi Tô Quý là ánh sáng duy nhất giữa màn đêm u tối của cuộc đời anh. Chỉ khi họ cùng nhau gạt bỏ được những nỗi bi thương, họ mới có thể được bên nhau một lần nữa. Khi tình yêu dành cho nhau trở nên sâu sắc, họ dần thấu hiểu mà không cần phải thốt thành lời.
Chính Mặc Viễn Ninh đã giúp Tô Quý nhận ra một chân lý: Có những người, cả đời này đều không định sẽ yêu, nhưng lại dành tình cảm cho bạn hơn bất kỳ ai khác. Họ cũng sẽ nhận ra rằng, chỉ khi mất người ấy đi, mới nhận ra vẻ đẹp rực rỡ như những ngôi sao, mà chỉ cần ngước nhìn cũng khiến lòng say đắm.
***Trích:“Anh Mặc này, sau khi chúng ta hợp tác với nhau lần nữa, anh có nên cho tôi chút lãi không?”
Mặc Viễn Ninh cười nhẹ nhàng, đôi mắt và hàng lông mày đều toát lên vẻ dịu dàng: “Cô Tô muốn gì?” Ngón tay Tô Quý lướt qua cằm anh, rồi dần dần đưa xuống xương quai xanh hơi nhô lên của anh. Cô liếm môi mình, cố gắng hết sức để tạo ra âm thanh nghe có phần xảo quyệt: “Anh Mặc thật ra có thể cân nhắc đến việc lợi dụng cơ thể của mình đấy, đổi cơ thể lấy một chỗ trong công ty.”
Mặc Viễn Ninh hơi nhướn khóe môi, cúi đầu về phía cô. Khi anh không hành động thì thôi, nhưng bộ dạng dường như cấm dục này của anh lại càng khiến Tô Quý không thể kiềm chế. Cô nhịn không nổi mà cắn môi, tay vẫn đặt trên xương quai xanh của anh: “Nếu muốn làm công cho tôi, hãy hiến dâng cơ thể của anh đi, anh Mặc.”
Mặc Viễn Ninh chỉ nhìn cô cười, ánh mắt sáng ngời khiến Tô Quý có chút chột dạ. Anh thong thả nói: “Thật ngại quá, tại hạ bán nghệ không bán thân.”