
Chủ Nhân Xin Yêu Ta
Giới thiệu truyện
Thủ tục của thần thú - điều thứ nhất: ngươi phải cung cấp cho ta thức ăn, cung cấp nơi ở, không cần thiết phải cùng ta vui chơi. Thủ tục của thần thú - điều thứ hai: ánh mắt không được lắc lư, tâm tư không nên lộn xộn, nhớ kỹ rằng đôi mắt của thần thú rất nhỏ. Thủ tục thần thú - điều thứ tư: ... Ê, ngươi có thấy đã đủ chưa!? Đây là hiệp ước không công bằng nha! Chưa đủ đâu! Vẫn còn một điều quan trọng nhất của thủ tục thần thú: ngươi phải một lòng một dạ, nhất định yêu ta. Bằng không, ta sẽ bóp chết ngươi! … Im lặng, không nói gì … Tại sao năm nay, thú cưng lại kiêu ngạo hơn chủ nhân như vậy!? Trường học nhộn nhịp càng thêm sôi động với sự xuất hiện của các thần thú. Quy (Rùa) - đáng yêu và tinh khiết, Kì Lân (Lân) - anh tuấn và bá đạo, Phượng Hoàng (Phụng) - tao nhã, quyền quý, và Long (Rồng) - hắc ám, lạnh lùng. Trời ạ! Tại sao thần thú lại đẹp mắt đến vậy! Những thần thú kiêu ngạo, quyền quý lại hạ mình dưới chân con người, tất cả chỉ vì họ muốn được yêu thương, được cảm nhận tình yêu từ nhân loại.
Mở đầu, đến từ thời cổ xưa, những dã thú mạnh mẽ này hỏi ai đã ban tặng cho chúng sinh mệnh, ai khiến chúng bất chấp hy sinh bản thân, và cũng như ai đã khiến chúng kiềm chế bản tính thú dữ. Chủ nhân của chúng, rốt cuộc đang ở đâu? Hỗn Độn - hư không, nơi không có thời gian, tồn tại song song cùng những tinh cầu khác trong không gian. Tại đây, có một loại dã thú năng lượng - sinh vật tuyệt mỹ và mạnh mẽ đang trong tình trạng ngủ say. “Mau tỉnh dậy đi, thần thú từ hằng cổ...”. Tiếng nói già nua vang lên trong không gian yên tĩnh. Lập tức, một dãy ánh sáng màu xanh lục xuất hiện. “Rùa, từ giấc ngủ tỉnh lại, ngươi đã ngủ được bao lâu?” giọng nói già nua hỏi. “Một vạn năm hay hai vạn năm, ta không nhớ rõ.” Ngáp một cái, ánh sáng màu lục, được xem là Rùa, đáp. “Hư Vô Nại, ngươi dùng năng lượng tinh thể gọi chúng ta đến đây rốt cuộc là có chuyện gì?” Một dãy ánh sáng màu hồng chợt xuất hiện trong không gian, âm thanh lạnh lùng nhưng trong trẻo hỏi. “Ta cũng đã suy nghĩ lâu rồi, không biết rốt cuộc ai đã phí sức triệu hồi chúng ta đến hành tinh này.” Một dãy ánh sáng trắng lười biếng nói. Ánh sáng đỏ, ánh sáng xanh, ánh sáng trắng liên tục thay đổi. “Địa Cầu... có nguồn năng lượng không tầm thường hội tụ.” Giọng nói già nua cất lên, cùng lúc đó, trong không gian hỗn độn, hình ảnh của Địa Cầu bỗng xuất hiện. Địa Cầu bao phủ bởi màu xanh, ba ánh sáng nhìn nhau, không nghi ngờ gì đều đồng ý rằng nó thật mỹ lệ. “Địa Cầu đây sao?” “Quả cầu màu xanh lam.” “Chắc là quê hương của Rồng rồi.” “Năng lượng tụ tập trên Địa Cầu này không tầm thường, có khả năng sẽ gây ra hậu quả rất xấu, có thể sẽ sinh ra một ngọa thú nuốt năng lượng tinh thể. Hãy ngăn cản nó trước khi nó hình thành.” “Ngăn cản? Thật là phiền phức.” “Không có hứng thú.” “Ngọa thú? Bản thân ta cũng muốn xem nó hình thành sẽ thành hình dạng gì?” Ba thanh âm đồng thời nói. Hư Vô Nại ngắm nhìn ba dãy ánh sáng trước mắt. Thần thú từ hằng cổ mang sức mạnh cường đại, nhưng lại không có trái tim từ bi.
“Rồng đâu rồi, sao lại không thấy nó?” Ánh sáng xanh lá hỏi. Ánh sáng đỏ đáp: “Khi ngươi rơi vào trạng thái ngủ, Rồng đã bước vào giai đoạn phản sinh.” “Rồng hiện tại đang ở trạng thái phản sinh, sinh sống trên Địa Cầu.” Hư Vô Nại nói. “Tóm lại, hãy chờ cho ngọa thú trưởng thành, khi đã thành hình rồi hãy đến tìm ta, chiến đấu với cái trạng thái ‘Tàn phế’ đó, ta hoàn toàn không có hứng thú.” Ánh sáng trắng nói xong rồi lập tức biến mất trong không gian vặn vẹo. “Chuyện nhàm chán này sau này đừng tìm ta nữa.” Ánh sáng đỏ cũng ngay lập tức biến mất. “Rùa, vậy còn ngươi?” Hư Vô Nại hỏi. Bây giờ chỉ còn lại một thần thú sau khi ba thần thú được gọi ra. “Tuy rằng thực phiền toái, nhưng vừa tỉnh ngủ rồi, ta sẽ đi xem quê hương của Rồng một chút.” So với hai thần thú kia, Rùa biết nói chuyện hơn khá nhiều. Hư Vô Nại nhìn về phía ánh sáng màu hồng và màu trắng vừa biến mất. Dù thần thú có mạnh mẽ đến đâu, nhưng họ vẫn không thể thấy được vận mệnh của mình. Bất kể có muốn hay không muốn đi Địa Cầu, cuối cùng họ cũng sẽ tụ hội tại nơi đó. Hư Vô Nại chỉ có chút lo lắng, liệu sau này bọn chúng có an phận giải quyết những phiền toái trên Địa Cầu hay lại đối mặt với rắc rối lớn hơn? Cuối cùng, nhìn về tinh cầu xinh đẹp màu xanh lam, Hư Vô Nại quyết định đứng tại đây, cầu nguyện cho Địa Cầu - ít nhất, đừng để nó bị hủy hoại trong tay của bọn thần thú.