
Chói Mắt
Giới thiệu truyện
Giới thiệu: Gia đình Tình Dã bất ngờ gặp biến cố, khiến cô giống như một vì sao băng lấp lánh từ thành phố lớn bay xuống một thị trấn nhỏ cấp mười tám. Kể từ khoảnh khắc đó, cô đã thắp sáng nơi tối tăm cùng cực mang tên đình Trát Trát, và từ đó cô đã gặp được bất ngờ lớn nhất trong cuộc đời mình: “Chẳng phải anh nói sẽ không ăn cỏ gần hang sao? Bây giờ có thấy mặt đau không hả Ông nhỏ Võ?” “Em không phải cỏ gần hang, em là hoa Mẫu Đơn đến từ Bắc Kinh rộng lớn.” “…Tại sao lại là hoa Mẫu Đơn?” “Bởi vì nó tươi tắn, đẹp đẽ nhất trong muôn vàn các loài hoa.” “…”—Khi em bơ vơ không nơi nương tựa, thì nhà anh chính là nhà em. Khi em tung đôi cánh, anh sẽ đích thân đưa em bay cao. - Hình Võ.
Không lâu sau, một cô gái xinh đẹp và giàu có, không hề “hợp đàn”, đã chuyển đến trường An Trung. Thông minh, kén ăn, và có tính kiêu ngạo, cô thường khiến những người xung quanh tự nhiên ghen ghét. Ngay trong buổi khai giảng, Tình Dã bất ngờ bị vây quanh, ánh mắt cô đổ dồn về tên cầm đầu: “Còn dám lại gần tôi thêm nửa bước nữa, thì đệ của tôi sẽ khiến cậu không xuất hiện nổi tại con phố này nữa đấy.”
Tên cầm đầu quay đầu lại, nhìn thấy Hình Võ đang nheo mắt, ngậm điếu thuốc và ngồi xổm giữa đám đông, lập tức sợ hãi gập người xuống chín mươi độ: “Anh Võ.” Từ hôm đó trở đi, Tình Dã đã có một biệt danh mới – chị đại của trường An Trung. Là một chị đại, đương nhiên cô không thể chịu được việc bị một đám thanh niên tóc xanh tóc đỏ ngốc nghếch quấy rầy, làm giảm đi đẳng cấp của mình.
Vì vậy, Tình Dã quyết định dẫn dắt nhóm côn đồ này để làm giàu, vừa học tập vừa kiếm tiền. Chị đại này hoàn toàn không bình thường; không chỉ thành lập một shop bán hàng online nổi tiếng, mà còn mở cả lớp dạy học bổ túc nữa. Một ngày nọ, lão đại thực sự – Hình Võ, tự tin bước vào lớp bổ túc, nhướng mày nhìn dòng chữ “Xông đến Đại học Bắc Kinh, chiếm đóng Đại học Thanh Hoa” được viết trên bảng đen. Mọi người như đang chuẩn bị cho một cuộc chiến, lấy hết can đảm và yếu ớt hỏi: “Anh Võ, anh đến thu phí bảo kê sao?” Hình Võ chậm rãi lấy ra từ túi một quyển vở đã nát, đặt lên bàn: “Tôi đến để học.”… Học cái mẹ gì thế?