
Chờ Mùa Xuân Đến - Thất Nguyệt Lệ
Giới thiệu truyện
Tác giả: Thất Nguyệt Lệ
Thể loại: Cổ Đại, SE, Trả Thù, Cung Đấu, Chữa Lành
Team dịch: Hồng Trần Vô Định
Giới thiệu
“Tướng quân xuất chinh trở về rồi, lại còn mang theo một nữ nhân đang mang thai.”
Sơn Nại vừa nói, vừa lén lút quan sát vẻ mặt của ta. Ta đưa tay khều mấy viên than trong lò, bây giờ đã là tháng mười nhưng không hiểu sao trong phòng lại lạnh đến vậy. Ánh mắt lướt qua, ta nhận thấy gương mặt đỏ bừng cùng những giọt mồ hôi hiện rõ trên trán Sơn Nại, liền hiểu ra vấn đề. Không phải là phòng lạnh, mà là do ta sợ lạnh. Ta quyết đoán thu tay lại, giấu vào ống tay áo, lòng bàn tay dần ấm lên. Thấy vẻ mặt thận trọng chờ đợi của Sơn Nại, ta khẽ nhoẻn miệng cười. “Nếu đã vậy, thì đuổi cô nương mà ta chuẩn bị cho hắn trước đây đi.”
Sơn Nại ngần ngại một chút, cuối cùng không nói gì mà lặng lẽ rời đi. Nàng đã theo ta mười năm, tự nhiên hiểu rõ tâm ý của ta. Nói thật, ta và Tàng Viễn đã thành thân được mười năm, rốt cuộc hắn cũng chuẩn bị có cuộc sống riêng của mình rồi.
Ánh sáng dần mờ tối, chỉ vừa qua giờ Thân đã thấy trời bắt đầu trở tối. Ta vội ăn xong bữa tối qua quýt, chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi và đồng thời dặn Sơn Nại khóa cửa. Nàng vẫn đứng im, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài. Ta biết nàng đang mong chờ điều gì. “Khóa đi, hôm nay hắn sẽ không tới đâu.” Câu nói này như dành cho Sơn Nại mà cũng như cho chính ta. Ngay sau khi nói xong, ta thổi tắt nến, chui vào chăn, nhưng dù có đắp lớp chăn dày, ta vẫn run cầm cập. Có lẽ không phải chỉ vì lạnh, mà còn do cơn đau – cơn đau từ tận xương tủy, dù đã trải qua nhiều năm vẫn không thể quen.
Trong cơn mơ màng, bỗng dưng mọi thứ trở nên ấm áp, cùng với đó là một mùi hương quen thuộc. Thật kỳ lạ, y phục của chúng ta đều do gia nhân trong phủ giặt, nhưng chỉ có trên người hắn luôn mang theo mùi hương nắng, khiến người ta thấy dễ chịu. Ta mơ màng mở mắt, quả nhiên có thêm một người nằm trong chăn cùng ta. Hắn vẫn như mọi lần, nằm ngay cạnh, ấm hơn cả lò lửa lớn. “Ngươi làm sao vào đây được?” Trong căn phòng lặng im hồi lâu, không ai đáp lại. Ta ngắm nhìn đường nét gương mặt Tàng Viễn trong màn đêm, mấy tháng không gặp, hắn có vẻ gầy đi đôi chút. Nghe như hắn cảm nhận được ánh mắt của ta, Tàng Viễn cuối cùng cũng lên tiếng: “Leo cửa sổ.”
Câu trả lời bất ngờ làm ta suýt bật cười, nhưng cơn đau nơi lồng ngực khiến ta phải kiềm chế, chỉ nhẹ ho vài tiếng để tìm cớ hỏi thêm: “Ngươi không đi bồi nàng ấy sao?” “Nàng ấy ngủ rồi.” Tàng Viễn vẫn vậy, ít lời, hỏi một đáp một, nếu ta không hỏi thì hắn cũng sẽ không nói. Bị hắn làm cho mất hết buồn ngủ, thêm cơn đau trên cơ thể cũng giảm bớt, hiếm hoi ta lại có hứng nói nhiều: “Nàng ấy tên gì?” Ánh mắt sắc bén của Tàng Viễn như một mũi kim đâm vào ta, dù trong bóng tối, ta vẫn cảm thấy chột dạ, vô thức nép vào trong chăn. Cuối cùng Tàng Viễn đáp: “Nhiễm Tuyết Linh.”
Ta lấy can đảm hỏi tiếp: “Đứa nhỏ được mấy tháng rồi?” “Bốn tháng.” Ta đếm nhẩm trên tay, Tàng Viễn đã xuất chinh ba tháng, có nghĩa là hắn đã quen biết nàng trước khi đi chinh chiến. Thực sự không ngờ mình lại chậm hiểu đến vậy, trước đó còn bày mưu tính kế giới thiệu cô nương khác cho hắn, không trách hắn bao giờ tỏ ra dễ chịu với ta. Dù chưa từng gặp Nhiễm Tuyết Linh, nhưng nghe nói nữ nhân mang thai thường hay thay đổi thất thường, tính tình kỳ quặc. Nếu nàng biết Tàng Viễn tối nay ngủ ở chỗ ta, e rằng sẽ nổi trận lôi đình. Đây lại là đứa con đầu tiên của Tàng Viễn, nếu xảy ra điều gì không hay... Những gì ta nợ hắn đã quá nhiều, kiếp này không thể trả hết, không thể để thêm gánh nặng nữa.
Suy nghĩ một hồi, ta lại mở lời: “Ngươi đừng tới đây nữa.” Tàng Viễn không trả lời, nhắm mắt như đã ngủ, nhưng ta biết hắn vẫn còn tỉnh. “Thân thể ta đã khá hơn nhiều, bao năm qua ngươi đã rất tốt với ta.” Ta cân nhắc rồi tiếp tục: “Nếu Gia Trụ nơi suối vàng có linh thiêng, huynh ấy cũng sẽ cảm tạ ngươi.” Cuối cùng, Tàng Viễn không còn giả vờ nữa, hắn dứt khoát rời giường, mở cửa và bước ra ngoài. Hắn nói: “Được.” Hành động của hắn khiến không khí ấm áp vừa có trong chăn lại trở nên lạnh lẽo như trước. Ta kéo chặt chăn, dành sự chú ý lắng nghe từng tiếng bước chân của hắn xa dần, mở cửa, đi ra ngoài rồi đóng cửa lại.
Gia Trụ là biểu ca của ta, cũng từng là Tam hoàng tử – Vạn Kỳ Gia Trụ. Mười năm trước, hắn đã mưu phản và bị tru di, cả gia tộc Thư thị chỉ còn lại ta là người sống sót. Có lẽ vì cái tên đã lâu không nhắc đến này, trong giấc mơ, ta lại thấy những chuyện đã qua từ rất xa xôi.