
Chớ Hỏi Chốn Quân Về
Giới thiệu truyện
Thể loại: Ngôn tình cổ đại, đồng nhân Lương Chúc, nhẹ nhàng, ngọt ngào, sủng ái, trong sạch, chung tình, thanh xuân vườn trường, và hơi có phần kỳ ảo. Độ dài: 50 chương cùng 6 phiên ngoại. Nhân vật chính gồm Mã Văn Tài và Diệp Quân Lan, bên cạnh đó là Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài và các nhân vật từ nguyên tác.
Lần đầu tiên khi gặp nhau, Mã Văn Tài chỉ là một cậu bé ba tuổi, với ánh mắt trong trẻo, hồn nhiên. Còn Diệp Quân Lan, lại là một cô hồn lảng vảng nơi trần thế đã gần một thế kỷ, vừa thoáng thấy cậu bé thú vị, nên chỉ lướt nhìn một cái rồi rời đi. Trải qua trăm năm dài đằng đẵng, tính cách của nàng đã bị thời gian mài mòn đến nỗi chính nàng cũng khó có thể nhận ra bản thân mình.
Lần gặp thứ hai, Mã Văn Tài đã có phần gần giống một thiếu niên, với nét thanh nhã nhưng vẫn mang chút ngây thơ, ánh mắt nay không còn sự trong veo nữa. Diệp Quân Lan bỗng cảm thấy chạnh lòng, ngẫm lại chỉ thở dài, vì thời gian quả thực là thứ đau thương đến đáng sợ.
Cuộc gặp thứ ba xảy ra khi nàng vừa nhận được tin từ quỷ sai rằng nàng sắp được chuyển thế, không còn phải sống như một vong hồn trôi dạt. Bởi vậy, nàng háo hức với ý định chia tay một người quen duy nhất còn sót lại sau nhiều năm. Ngày hôm ấy, thời tiết đẹp, Mã Văn Tài đứng một mình trong sân, ánh trăng lấp lánh chiếu lên bóng dáng cậu, tạo ra một cảm giác cô đơn và bi thương. Nàng tự hỏi, liệu đây có phải là ma chướng, bởi không hiểu sao mình lại thấy như vậy. Mọi thứ, như cẩm y hoa phục và vinh hoa phú quý, đều đổ dồn vào cậu bé kia, vậy mà sao cậu lại không hạnh phúc?
Nàng cảm thấy cần phải nói một câu "tạm biệt, hẹn gặp lại", nhưng nghĩ với lần này thì có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa. Đang ngẫm nghĩ, bỗng nghe thấy tiếng cậu bé nhẹ nhàng gọi: "Mẫu thân..." Khi nàng cúi xuống, bắt gặp đôi mắt tràn đầy đau đớn, đôi mắt ấy sâu thẳm như bầu trời đêm, đẹp đến nao lòng. Giọng nói nghẹn ngào của cậu vang lên: "Tại sao, tại sao... hài nhi không chạm được mẫu thân... Tại sao..." Cậu bé ấy có lẽ chỉ muốn ôm lấy nàng, nhưng tay lại vươn vào khoảng không.”
Ánh trăng ấm áp nhưng gương mặt cậu càng thêm nhợt nhạt, đôi mắt nhòa đi vì nước mắt. Nàng chợt thương xót, tự hỏi liệu mẫu thân của cậu đã mất. Nhớ lại, nàng khẽ nghĩ về người phụ nữ dịu dàng, ấm áp, mẹ của cậu, thì sao lại ra đi chứ? Có lẽ cậu nhầm nàng là linh hồn của mẹ mình; dù có giả vờ chững chạc thế nào thì trẻ con vẫn chỉ là trẻ con. Nghĩ đi nghĩ lại, vài ngày nữa nàng cũng sẽ chuyển thế, vậy thì xem như làm điều tốt cho cậu bé này. Nàng mỉm cười và nói: “Lúc trước ta có gặp mẫu thân con, trước khi đầu thai, nàng nhờ ta chuyển lời cho con, đừng đau lòng, hãy sống tốt, vui vẻ, hạnh phúc, thế là nàng yên lòng rồi.”
“Dì không phải mẫu thân?” ánh mắt của cậu bé bỗng trở nên ảm đạm, giọng nói nhỏ hẳn đi: “Mẫu thân gửi lời nhắn nhưng tại sao không tới, hay là mẫu thân ghét bỏ hài nhi rồi?” Cậu gục gặt nức nở, thật đáng thương. Nàng nhất thời không biết nói gì: “Chuyện này... dĩ nhiên không phải vậy, mẹ con không còn cách nào khác, hơn nữa không phải đã nhờ ta đến chăm sóc con sao?”
Vừa dứt lời, trên gương mặt cậu xuất hiện nét vui sướng: “Thật sao?” Nàng gật đầu lia lịa: “Thật, thật…” Sau khi hoàn hồn, nàng nhận ra mình đã tự bán mình cho số phận. Đến lần gặp thứ tư, nàng đã quên mất Mã Văn Tài, chỉ cần một chén canh Mạnh Bà cũng đủ khiến những ký ức dù có sâu đậm thế nào cũng đều biến mất. "Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ nhớ được chàng", đó chỉ là lời xác quyết tự dối lòng mà thôi. Vài năm sau, khi nàng hỏi Mã Văn Tài sao lại biết đó là nàng mà không phải người khác, hắn chỉ khẽ cười, ngón tay dài vuốt một lọn tóc của nàng, cúi đầu thì thầm — “Bởi vì đó là nàng.”