
Chờ Anh Đến Cùng Gió
Giới thiệu truyện
Vào một ngày nọ, khi đang trên đường tới trường, Ôn Lê bất ngờ gặp Hạ Si Lễ. Hạ Si Lễ vừa chuyển từ Kinh Bắc đến thị trấn nhỏ Nam Đàn, anh điều khiển một chiếc mô tô cực chất. Với gương mặt điển trai và thân hình cao ráo, có xuất thân từ một gia đình gia giáo, không khó hiểu khi Hạ Si Lễ trở thành cái tên được các nữ sinh trường Trung học số 1 Nam Đàn bàn tán xôn xao.
Khi Ôn Lê bị bắt nạt, cô mặc chiếc áo hoodie của Hạ Si Lễ, chính anh đã ân cần kéo chiếc áo ra phía sau để che chở cho cô. Hình ảnh đầy kiêu ngạo và chiều chuộng với câu nói: “Sau này còn ai dám đụng đến cô ấy thì liệu hồn” đã khiến Ôn Lê cảm thấy ấm lòng. Kể từ đó, Ôn Lê luôn nắm một góc áo của Hạ Si Lễ, theo bước anh như một cô nhóc đuôi nhỏ. Ít ai biết rằng, trái tim thiếu nữ của cô đã sớm rung động vì anh từ hai năm trước.
Khi vào đại học, một đêm mưa, Hạ Si Lễ với những vết sẹo trên cơ thể đã chạy từ bệnh viện tới cầu xin cô. Ôn Lê chỉ lướt nhìn anh, ánh mắt vươn đầy quyết tâm. Hốc mắt Hạ Si Lễ ngấn lệ: “Bỏ lỡ tôi, đời này em sẽ không gặp được ai yêu em hơn tôi.” Nhưng đáng tiếc, Ôn Lê vẫn không ngoảnh lại.
Cuộc gặp lại tiếp theo diễn ra khi Ôn Lê được mời phỏng vấn chủ tịch tập đoàn Thời Lan. Nhiều năm đã trôi qua, Hạ Si Lễ giờ đây như một đám mây trên cao, nét ngây thơ của anh ngày nào đã hoàn toàn biến mất, nhưng sức hút của anh vẫn không kém phần mãnh liệt. Chỉ vài ngày sau, Ôn Lê cùng với người theo đuổi cô đã tình cờ chạm mặt Hạ Si Lễ trong một nhà hàng. Người đàn ông đang theo đuổi Ôn Lê trông rất giống Hạ Si Lễ đến tám phần.
Khi đi ngang qua nhau, ánh mắt Hạ Si Lễ chỉ lướt qua cô như thể họ là những người xa lạ, trở nên lạnh lùng và thờ ơ. Tuy nhiên, bất ngờ hơn, đêm đó có tiếng gõ cửa nhà Ôn Lê. Hạ Si Lễ dựa vào khung cửa, đôi mắt anh tối tăm như đêm không sao, lặng lẽ hỏi: “Muốn phỏng vấn tôi sao?”. Cô chưa kịp phản hồi thì giọng nói khàn khàn của anh tiếp tục: “Được thôi… Nếu em kết hôn với tôi.”
Công việc không như mong đợi, cả một đoàn người đang bận rộn ghi chép. Một đồng nghiệp hào hứng ôm lấy tay Ôn Lê và nói: “Hạ Si Lễ từ hồi còn đi học đến giờ đều đánh nhau vì cậu đấy!". Giữa đám đông, người đàn ông bước đến gần Ôn Lê, ánh mắt anh chỉ hướng về cô, không do dự nắm tay cô giữa mọi người, rồi nhẹ nhàng hôn lên trán cô và nói: “Về nhà thôi, vợ ơi.”