
Chinh Phục Băng Phu: Nghịch Thiên Sủng Thê
Giới thiệu truyện
Thể loại: Xuyên không, dị giới, sủng, nam cường, nữ cường, có chút ngược (nhưng chỉ ngược nam chính, không ngược nữ chính).
Nam chủ: Hắn, Ma Vương tàn bạo khát máu, nổi tiếng với tâm ngoan thủ lạt đến mức mọi người nghe đến tên đều phải khiếp sợ. Tuy nhiên, hắn lại là người giàu có nhất đại lục, là thiên tài của học viện Thiên Kính, và được mệnh danh là thiên hạ đệ nhất mỹ nam. Với tài năng phong phú và vẻ ngoài ôn nhu nho nhã, hắn chính là lang quân trong mộng của không biết bao nhiêu thiếu nữ, chỉ tiếc rằng...
Nghe đồn, Ma Vương lãnh huyết và vô tình, tỏ ra băng sơn và tàn bạo. Hắn sở hữu tu vi thâm hậu, thông minh tuyệt đỉnh, tài mạo song toàn... Vậy thì, người cười hi hi ha ha như thằng ngốc lẽo đẽo theo nàng là ai? Nàng, trong hình dáng phẫn nam trang, lại suốt ngày nghe hắn gọi mình là “tướng công”.
Nghe nói hắn trời sinh đã mang khí chất vương giả, nhưng còn kẻ làm nũng lấy lòng nàng thì sao?
Trích dẫn 1: “Ảnh hồn.” “có thuộc hạ” “Bằng mọi giá phải truy tìm bằng được phu quân của bổn vương”. Mỗ nam nhân vừa dứt lời, thuộc hạ lập tức không đứng vững mà ngã xuống, hơn hai mươi ám vệ cũng lần lượt đổ gục như chim sa cá lặn. “...” Mỗ nam nhân khó hiểu rời đi.
Trích dẫn 2: “Chủ nhân, người kia đến học viện.” “Ta về học viện.” “Nhưng chủ nhân còn công vụ,” thuộc hạ nói với theo. “Đưa đến đó,” tiếng mỗ nam nhân vọng lại.
Trích dẫn 3: “Chủ nhân, hôm nay người kia đến kỹ viện.” “Sao? San bằng kỹ viện đó cho ta,” mỗ nam nhân tức giận ngút trời nói. “Chủ nhân, hắn đến vì hẹn với Mộng Yên cô nương.” “Gì? Nhanh chuẩn bị y phục, ta muốn làm nữ nhân.” Ám vệ xỉu hàng loạt sau khi nghe xong tin tức động trời, trong lòng họ kêu gào: “Đây có còn là chủ nhân của họ không?”
Trích dẫn 4: “Chủ nhân có người mua mạng người đó.” “Vậy sao, giá bao nhiêu?” Mỗ nam nhân tựa người trên nhiễm giáp, lười biến nói. “Một vạn tử tệ.” Ám vệ đổ mồ hôi hột vì nụ cười hết sức xinh đẹp của chủ tử. “Ồ, rất đáng giá. Lấy một vạn tử tệ mua quan tài chôn cả nhà hắn,” mỗ nam nhân không phúc hậu biến mất. Để lại ám vệ run lập cập trong lòng, thầm than: “Chủ nhân, người ta là thế gia đó!” Cũng vì sự kiện ấy mà đại lục thiếu mất một gia tộc.
Nàng, ở kiếp trước, muốn sống trong cảnh không tranh giành, nhưng kết quả là uất hận mà chết. Khi xuyên không, nàng trở thành một tiểu thư bần hàn. Ở kiếp này, nàng mang một tâm hồn lạnh lùng, chỉ lãnh cảm với mọi tình cảm ngoại trừ người thân của mình. Nàng quyết tâm trở thành người chủ vận mệnh, phải đứng trên đỉnh cao của cường giả. Nàng muốn giẫm nát tất cả, tạo nên một huyền thoại mới trên đại lục Ma Ảnh Thần.
Tu luyện vất vả nhưng với nàng thì dễ như trở bàn tay, vì nàng có sẵn nền tảng và thêm vào đó là thần vật hỗ trợ, bất kể lĩnh vực nào nàng cũng gây dựng được uy danh. Luyện dược sư vừa hay lại là Thượng dược Sư, đương lúc thuần thú sư lại có nhiều Linh Thú vây quanh chờ nàng thuần hóa. Luyện Kim sư nàng tùy tiện luyện chế một vật cũng đủ để cả đại lục chấn động.
Trong kiếp này, nàng không quan tâm đến tình yêu, bởi trái tim nàng đã trở thành băng giá. Một thân hồng y (Huyết y), nàng gieo sóng gió khắp đại lục, trở thành huyền thoại trong huyền thoại, truyền thuyết trong truyền thuyết. Hẽ tưởng rằng kiếp này sẽ mãi mãi lãnh tâm vô tình, không màng đến tình cảm nam nữ. Nhưng không biết có phải duyên phận hay thượng đế trêu ngươi mà nàng vô tình cứu hắn, kéo theo đó là những rối ren không dứt.
Trích lượt 1: Lần đầu gặp nhau, nàng cứu hắn. “Ngươi thấy hết rồi sao?” Mỗ nam nhân dùng chăn trùm kín cả người, chỉ lộ ra đôi mắt long lanh nhìn mỗ hồng y. “Cứ cho là vậy,” mỗ hồng y lạnh nhạt trả lời, tay cầm ly trà nhâm nhi. “Ngươi phải gả cho ta,” mỗ nam nhân trừng mắt nói với mỗ hồng y. “Phụt!” Mỗ hồng y không cẩn thận phun trà ra và sặc. “Khụ khụ... ta không đồng ý,” mỗ hồng y quét cả đầu tóc rối loạn. “Vậy, vậy ta gả cho chàng,” mỗ nam nhân hí hửng nói. “...” Mỗ hồng y trực tiếp ngã nhào ra đất.
Trích lượt 2: “Tướng công, ta nói sẽ gả cho chàng, chàng không thể trốn a.” Mỗ nam nhân mặt dày xông ra chặn đường, thu hút sự chú ý của vô số học viên trong học viện. “Ta không có hứng thú,” mỗ hồng y đầu giăng đầy hắc tuyến. “Rồi chàng sẽ có, tin tưởng sức quyến rũ của ta,” mỗ nam nhân tự tin vỗ ngực ngẩng cao đầu. “...” Mỗ hồng y thật muốn tìm một cái búa đánh vào gương mặt đáng ghét trước mặt kia, nàng muốn biết mình đã mắc nợ gì hắn mà cứ bám theo nàng như vậy.
Trích lượt 3: “Tướng công,” mỗ nam nhân trong bộ y phục nữ nhân vô cùng xinh đẹp, quyến rũ, ẩn nấp e thẹn trong chăn của mỗ hồng y, như tân nương gặp mặt tân lang trong ngày động phòng. “Cút!” Mỗ hồng y trong đầu như nổ tung, quạ đen bay đầy đầu. “....” Mỗ nam nhân lệ rơi đầy mặt.
Trích lượt 4: “Tướng công của ta, ai nhìn ta thì móc mắt người đó.” Mỗ nam nhân đầy ghen tuông phun ra câu nói. “...” Mỗ hồng y, không thể cân bằng lại sau câu nói đó.
Trích lượt 5: “Tướng công, chàng dám hồng hạnh xuất tường!” Mỗ nam nhân tức giận lao ra đá bay nữ tử đi cạnh mỗ hồng y. “Ta không phải tướng công của ngươi,” mỗ hồng y quay lưng phất áo rời đi. “Tướng công!” Mỗ nam nhân oán giận như tình phụ bị chồng ruồng bỏ.
Trích lượt 6: “Tướng công, chàng lừa ta đủ khổ a!” Mỗ nam nhân cười càng lúc càng tươi, làm mỗ hồng y lạnh hết cả người. “Ta có nói mình là nam nhân sao?” Mỗ hồng y không phúc hậu, lách mình khỏi bàn tay ma mị của mỗ nam nhân. “Vậy, nương tử, nàng định đền bù vi phu thế nào?” Mỗ nam nhân mặt dày chế trụ mỗ hồng y vào lòng.