
Chiến Đội Ace
Giới thiệu truyện
Văn án 1: Từ khi bắt đầu nhận đệ tử, Dư Hoán Xuyên đã quyết tâm trở thành một sư phụ liêm chính. Dù các đồng đội có trêu chọc anh về việc nuôi vợ từ nhỏ, anh vẫn kiên định trong quan điểm rằng mình không thể thích bé đệ tử của mình. Dù tên có được viết ngược đi nữa, tình cảm đó cũng không thể nào tồn tại. Một ngày nọ, khi nhìn thấy mình đã tự ngắt hoa mình trồng, Xuyên Hoán Dư chỉ biết im lặng.
Văn án 2: Một trong những đề tài hot nhất tại KPL chính là câu chuyện tình yêu của nữ tuyển thủ duy nhất trong giải đấu khi cô và đồng đội nên duyên. Ban tổ chức đã tổ chức một buổi phỏng vấn cho cả hai.
MC: “Không biết nhờ đâu mà anh Xuyên và A Thiển của chúng ta thành đôi thế? Hai người có thể bật mí một chút không?”
Dư Hoán Xuyên: “Lần đầu tiên gặp nhau, cô ấy đã quét sạch team của chúng tôi trong ván đấu.”
MC: “Tức là anh bị trình độ của A Thiển cưa đổ sao?”
“À không,” Dư Hoán Xuyên nhướn mày cười đáp: “Trước đây tôi có thể chơi game thâu đêm, nhưng bây giờ hết rồi, 10 giờ đã phải lên giường.”
MC: “Ồ? Vì sao thế?”
Dư Hoán Xuyên nghiêm túc nói: “Bởi vì tôi có chuyện quan trọng phải làm.”
‘Chuyện quan trọng’ đang ngồi bên cạnh anh liền đỏ mặt, vội vươn tay uy hiếp, “Hôm nay anh đừng hòng ăn được bùa xanh!”
“Thôi mà, có bao giờ anh ăn bùa xanh của em đâu?” Dư Hoán Xuyên nắm lấy tay của cô rồi nhẹ nhàng hôn, “Anh không ăn bùa xanh của em, bù lại một con Caesar làm sính lễ tặng em, chịu không?”
Người hâm mộ: “Tụi tui đếch bao giờ tin nổi tuyển thủ E-sport trước giờ không biết yêu lại có thể nói ra câu này!”
…
Người ta thường nói: dân chơi game làm gì biết yêu? Nhưng anh lại tình nguyện trao em cả vòng rừng. Bùa xanh cho em, chiến công đầu nhường em, thậm chí đến bản thân anh cũng tặng cho em. — Dư Hoán Xuyên.
Văn án 3: Dư Hoán Xuyên thổ lộ: “Điều tuyệt vọng nhất mà tôi từng trải qua chính là toàn đội bị người đi mid bên đội đối thủ quét sạch. Và thực sự trùng hợp, người đi mid đó lại chính là người yêu của tôi.”
… Bạn cùng phòng của Kiều Hướng Thiển đã bị thương sau khi vừa đi đường vừa chơi Vương Giả.
Kiều Hướng Thiển mắng: “Vương Giả chơi vui lắm à?”
Một tháng sau —
Kiều Hướng Thiển: “Mình nhổ vào, trận cuối lên rank bao giờ cũng gặp tạ hết. Đồ game rác, mình đếch chơi nữa!”
… Ngày đó. Dư Hoán Xuyên luôn khắc ghi ngày đó trong lòng. Đội tuyển của anh trải qua bao lần thắng thua, bản thân từng trải qua đau thương và nuối tiếc, cuối cùng họ đã cùng nhau giành được chiếc cúp. Một tay Dư Hoán Xuyên giơ cúp lên, một tay nắm tay cô, bên cạnh anh là đồng đội luôn kề vai sát cánh, họ cùng nhau đứng trên sân khấu để nhận giải. Khoảnh khắc đó chính là vinh quang mà mọi người ngước nhìn, đồng thời là mục tiêu mà tuyển thủ thể thao điện tử như anh hướng tới trong đời. Điều tuyệt vời nhất mà anh từng có chính là cùng em trải qua quãng thời gian đáng nhớ ấy. — Dư Hoán Xuyên.