
Chiếm Hữu Tuyệt Đối - Dã Mã Vô Cương
Giới thiệu truyện
Tác giả: Dã Mã Vô Cương
Chuyển ngữ: Windy
Designer: Penhaligon's
Tag: Chữa lành - cứu rỗi, Cưng chiều, Hào môn thế gia, HE, Hiện đại, Mỹ nhân sườn xám, Nghiệp giới tinh anh, Ngôn Tình, Ngọt, Thâm tình
Tổng số chương: 177
Giới thiệu:
Nhà thiết kế sườn xám thanh nhã và dịu dàng hòa quyện với một ông trùm đầu tư có tâm trạng u ám tại nước Đức. Mối tình ngọt ngào giữa đất khách quê người, nơi hai trái tim cứu rỗi lẫn nhau!
Gia tộc Fred là danh gia vọng tộc quyền quý nhất ở Đức, đã lưu truyền qua hơn một thế kỷ. Họ không chỉ nắm trong tay bản đồ kinh doanh độc quyền mà còn là một trong những nhà đầu tư lớn nhất trên toàn cầu. Thế nhưng, tài năng của người đứng đầu gia tộc hiện tại còn đáng nể hơn, với những chiến lược kinh doanh sắc bén, đầy táo bạo, lạnh lùng không thương xót, những quyết định của anh đều khiến tài sản đổ về tay chỉ trong vòng ba năm.
Hơn nữa, người đàn ông này sở hữu một khuôn mặt điển trai, một vóc dáng vạm vỡ, nét mặt lạnh lùng tưởng chừng khó tiếp cận khiến cho ai nhìn thấy cũng đều cảm thấy một sự rùng rợn. Đôi mắt xanh nhạt của anh toát lên vẻ bí ẩn, như ánh sáng của Lang vương giữa đêm tối, chiếc kính kim loại trên sống mũi thẳng tắp phản chiếu ánh sáng một cách lạnh lẽo. Quả đúng là hình mẫu của một người lãnh đạo.
Thế nhưng, trong một bữa tiệc kinh doanh hoành tráng bậc nhất thế giới, người đứng đầu gia tộc Fred bất ngờ xuất hiện bên cạnh một mỹ nhân trong bộ sườn xám, có khuôn mặt mang đậm vẻ đẹp phương Đông. Cô gái đó có thân hình mềm mại, bước đi thướt tha và đôi môi đỏ cong lên gợi cảm, rất đỗi quyến rũ của phụ nữ phương Đông.
Một đối tác kinh doanh của anh bỗng tiến lại gần và hỏi: “Ngài Fred, quý cô này là ai vậy?”
Vị Diêm Vương vốn dĩ luôn lạnh lùng bỗng chốc mỉm cười ấm áp, nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay cô gái bên cạnh, hướng ánh nhìn về phía người đối diện và đáp: “Vợ tôi, Khanh Khanh.”
Toàn bộ không khí của buổi vũ hội ngay lập tức trở nên sôi động hơn!
Vào ngày đầu tiên gặp gỡ, Thẩm Mộ Khanh chỉ nghĩ rằng mình sẽ mất mạng tại nơi đất khách này. Cô đưa tay che chắn trước luồng sáng chói lóa bất ngờ chiếu vào mình, bất chợt, một hình bóng cao lớn tiến lại gần, ngược hướng ánh sáng. Một bàn tay thanh mảnh, đeo găng trắng bỗng thò ra phía trước cô và hỏi: “Quý cô, cô vẫn ổn chứ?”